Xu Hướng 12/2022 # Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 1 / 2023 # Top 17 View | Psc.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 1 / 2023 # Top 17 View

Bạn đang xem bài viết Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 1 / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Psc.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác giả: Hôi Tiểu Thường (Cá Vàng Nghe Sấm)

Quang cảnh lúc 5 giờ sáng vẫn còn chưa rõ ràng.

Ánh sáng đèn hắt xuống dưới mặt bàn gỗ màu nâu, chiếu sáng một góc.

Trong ngõ nhỏ nghe được loáng thoáng tiếng nói chuyện, thêm cả tiếng chó sủa.

Sống lưng Úc Hỉ thẳng tắp ngồi ở trước bàn, cánh tay đè lên trên tập đề thi.

Bên cạnh đặt một cốc cafe, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Là loại cafe hòa tan, 1 tệ 1 gói, có thể gượng ép ngăn lại vài phần buồn ngủ, cũng không biết là do trong lòng tự cho là như vậy hay là loại cafe này thật sự có tác dụng.

Cô giơ tay vén một góc của rèm cửa sổ, nhìn xuyên qua kính thủy tinh, phía xa xa là bầu trời u tối giống như được bao chùm bằng một dải lụa nhung màu đen.

Úc Hỉ nhìn một lúc mới bỏ rèm cửa sổ xuống.

Cầm lên cây bút mực màu đen tiếp tục hoàn thành tập đề thi Tiếng Anh còn đang dang dở.

Làm xong một tờ đề thi Tiếng Anh thì ngoài cửa sổ trời cũng đã bắt đầu hửng sáng.

Trong phòng khách có tiếng bước chân không rõ ràng.

Bước chân tiến gần đến cửa phòng thì dừng lại.

Liễu Hương Đông đẩy cửa ra thấy Úc Hỉ đang ngồi trước bàn chăm chỉ học bài.

Liễu Hương Đông làm việc tại một siêu thị lớn ở gần nhà, mỗi ngày đều phải có mặt ở chỗ làm trước 8 giờ, ông chủ rất nghiêm khắc, cũng may chỉ cần ngồi vài trạm xe bus là đã đến nơi.

Úc Hỉ gật đầu: “Vâng. Mẹ, buổi tối con phải ra ngoài một chuyến, hôm nay là sinh nhật của Ôn Thiền.”

Liễu Hương Đông cầm lấy ly nước trên bàn: “Ừ, buổi tối bố con chăm sóc anh con, con ra ngoài đi chơi cho khuây khỏa đi, tiền trong người có đủ không? Sinh nhật của Ôn Thiền, con cũng nên mua quà tặng cho người ta.”

“Con có đủ tiền rồi ạ.”

Liễu Hương Đông lại dặn dò thêm mấy câu rồi cầm cốc nước đi ra ngoài.

Cánh cửa khép lại, lúc này Úc Hỉ lại có chút lười biếng, gục đầu xuống cánh tay nghỉ ngơi một lúc.

Nhưng mà, một lúc mà cô nói lại biến thành tận 1 tiếng đồng hồ.

Lúc tỉnh dậy là bị tiếng gõ bàn đánh thức, nặng nề, rõ ràng.

Úc Thiện đứng ở trước bàn, nhìn cô cười hì hì, ánh mắt ngây thơ, nói từng chữ một cách khó khăn: “Hỉ… Hỉ…”

Úc Thiện ra đời được 5 tháng thì được chẩn đoán mắc phải một căn bệnh hiếm gặp, không gây chết người, nhưng mỗi khi bệnh tái phát sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến trí tuệ.

Đến nay Úc Thiện đã 22 tuổi nhưng năng lực trí tuệ lại chỉ bằng với đứa bé 5 tuổi.

Nhiều năm trôi qua đều phải sống dựa vào thuốc thang để khống chế bệnh tình.

Úc Hỉ dụi dụi mắt, cầm lấy tay Úc Thiện dắt đến phòng khách.

Bố Úc đang ngồi trong phòng khách đọc báo.

Bố Úc là một giáo viên dạy Ngữ Văn của một trường tiểu học gần nhà, nhân lúc đang nghỉ đông nên ông ở nhà để tiện chăm sóc Úc Thiện.

“Con dậy rồi à. Đi ăn cháo trước đi, buổi tối còn phải ra ngoài đúng không?”

Úc Hỉ từ trong phòng bếp đi ra, ngồi xuống trước bàn: “Vâng.”

Úc Thiện nhìn chằm chằm vào bát cháo của Úc Hỉ, khó khăn nói: “Hỉ Hỉ, Úc Thiện cũng muốn ăn.”

Úc Hỉ đứng dậy đi vào trong bếp lấy cho Úc Thiện một bát cháo.

Hai anh em ăn xong bữa sáng, Úc Hỉ đứng dậy dọn dẹp bát đũa sau đó lại quay về phòng tiếp tục học bài.

Mãi đến tận 5 giờ chiều, Ôn Thiền gọi điện thoại tới: “Tiểu Hỉ Tử, cậu mau ra ngoài đi, mình tới ngoài ngõ nhà cậu rồi này.”

Lối ra vào ngoài ngõ đậu một chiếc xe con màu xám.

Úc Hỉ đi tới, cửa sổ chỗ ngồi bên cạnh ghế lái hạ xuống, Ôn Thiền nghiêng đầu ra ngoài, cao giọng nói: “Hỉ Hỉ, lên xe đi.”

Úc Hỉ liếc nhìn người con trai ngồi ở vị trí ghế lái, anh tuấn chững chạc, là lớp trưởng lớp chuyên của ban khoa học tự nhiên – Cố Phạm.

Cô kéo cửa xe phía sau, cúi người ngồi vào trong.

Cố Phạm quay đầu nhìn cô rồi gật đầu coi như chào hỏi.

Úc Hỉ cũng đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, cô ngồi ổn định sau đó mới lấy điện thoại di động gửi tin nhắn qua cho Ôn Thiền: “Tình huống gì đây hả?”

Ôn Thiền: “Là tình huống mà cậu đang thấy đấy.”

Địa điểm tổ chức sinh nhật của Ôn Thiền là một nơi do Ôn Thiền Chi đứng tên.

Một căn phòng rộng lớn, một tấm màn che ngăn cách giữa khu vui chơi và khu ăn uống.

Lúc ba người đến nơi thì bên trong đã ngồi không ít người, đều là những gương mặt quen thuộc.

Đều là những người thích ồn ào náo nhiệt, nhìn thấy Ôn Thiền với Cố Phạm đi cùng nhau liền thay nhau trêu ghẹo.

“Nhân vật chính tới rồi.”

“Ôn Thiền, sao cậu lại gọi Cố Phạm tới đây thế, hai người quen nhau sao?”

“Hẹn hò từ bao giờ thế hả, mau mau khai báo sự thật đi.”

Ôn Thiền cũng chẳng giấu giếm, ôm lấy cánh tay Cố Phạm, nói lớn: “Đây là bạn trai của mình, Cố Phạm.”

Dù sao thì mọi người đều cho rằng bà cô này nhìn đi nhìn lại cũng sẽ không phải là loại con gái mà Cố Phạm sẽ thích.

Mọi người đều đã đến đủ, tất cả tụ tập lại trước bàn.

Nhân viên phục vụ lần lượt mang thức ăn lên, ngồi bên phải Úc Hỉ là Lương Đông Vũ, đẹp trai anh tuấn, không hề thua kém Cố Phạm.

Lương Đông Vũ với Cố Phạm học chung lớp, Úc Hỉ có quen biết với anh ta bởi vì hai người đều ở trong Hội học sinh nên cũng có nói chuyện qua lại mấy câu.

Cả một đám người thi nhau hò hét ầm ĩ.

Ôn Thiền là nhân vật chính nên đương nhiên là người phấn khích nhất, chơi cũng rất hết mình, còn cùng với những người khác chơi trò tưới rượu.

Đèn trên đỉnh đầu tỏa ra những ánh sáng ấm áp.

Úc Hỉ vuốt tóc, vầng trán đầy đặn lộ ra ngoài, làn da trắng mịn tựa như trái vải vừa được bóc vỏ.

Lương Đông Vũ nhìn đám người đang chơi hăng say ở trên bàn, lại quay qua nói với Úc Hỉ: “Cậu có dự định thi vào trường đại học nào chưa?”

Úc Hỉ đang ăn xương sườn, nghe anh hỏi vậy thì liếc nhìn một cái: “Có lẽ là ở thành phố B.”

Lương Đông Vũ gật gật đầu, hai người lại ở một bên trò chuyện to nhỏ thêm mấy câu.

Úc Hỉ có chút lơ đễnh nhưng Lương Đông Vũ lại không phát hiện ra.

Một lúc sau Úc Hỉ ra ngoài đi vệ sinh.

Vừa nãy cô có uống mấy ly rượu nên gò má lúc này nóng bừng.

Trong phòng bật lò sưởi, lại uống thêm rượu nên cả người có chút bí bách.

Úc Hỉ từ phòng vệ sinh ra ngoài, cô lấy giấy ăn lau tay, vì tay ướt nên giấy ăn chạm vào đã dính lại, cô kéo xuống rồi vo tròn giấy ăn ném vào trong thùng rác. Lúc quay người liền nhìn thấy người đàn ông ở phía xa xa.

Ôn Thuần Chi hình như vừa mới rời khỏi một nơi có quy tắc khắt khe, cả người âu phục thẳng tắp nghiêm chỉnh, áo sơ mi bên trong không đeo cà vạt.

Anh đứng ở một bên hút thuốc, nét mặt lạnh nhạt.

Bên cạnh còn có một người đàn ông khác đang nói chuyện với anh.

Thỉnh thoảng mới có một vài nụ cười thấp thoáng bên khóe miệng của anh, còn lại hầu như đều là người đàn ông kia đang nói.

Thiết kế của hành lang dài này có một phong cách đồng nhất. Ở giữa được ngăn cánh bởi hai bức bình phong to lớn, trên tường treo một ngọn đèn, ánh sáng kéo dài một đoạn, phía dưới còn treo những tờ giấy cổ, lịch sự tao nhã.

Ninh Tắc Mộ là người nhìn thấy Úc Hỉ trước, anh giơ tay chỉ vào chiếc măng séc trên cổ tay của Ôn Thuần Chi.

Ôn Thuần Chi không hiểu nên nhìn lên, Ninh Tắc Mộ dùng ánh mắt ra hiệu.

Thế là, Ôn Thuần Chi đã nhìn thấy cô gái ở phía xa kia.

Áo len màu trắng, quần bút chì màu đen, mái tóc dài cùng với một đôi mắt đen long lanh đang nhìn chằm chằm vào anh.

Ninh Tắc Mộ trêu chọc: “Khẩu vị của cậu sao lại ngày càng thấp vậy? Nhìn một cái là có thể nhận ra vẫn chỉ là đóa hoa nhỏ của Tổ Quốc thôi mà?”

Ôn Thuần Chi ngẩn người, sau đó anh mới nhớ ra cô gái này là ai, anh quay đầu liếc Ninh Tắc Mộ: “Cậu bớt ăn nói hàm hồ đi, đây là học sinh của giáo viên Lâm.”

Úc Hỉ đứng im không nhúc nhích, nhìn anh đi tới.

Trước khi anh tiến lại gần, ánh mắt Úc Hỉ rơi trên hai cúc áo sơ mi đang được mở bung ra trên người anh, để lộ ra xương quai xanh quyến rũ, da anh rất trắng, dưới xương quai xanh còn có một vết đỏ chỉ to bằng đầu ngón tay.

Ánh mắt Úc Hỉ mông lung, cho tới khi trên đỉnh đầu cất lên một giọng nói: “Sao hôm nay lại tới đây?”

Úc Hỉ nâng mắt nhìn anh: “Hôm nay là sinh nhật của Ôn Thiền.”

~Hết chương 1~

Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 48 / 2023

Tác giả: Hôi Tiểu Thường (Cá Vàng Nghe Sấm)

Cuối tháng 11, giáo viên phụ trách hẹn Úc Hỉ đến phòng làm việc một chuyến.

Trên đường đi Úc Hỉ đầy một bụng nghi hoặc.

Đi đến nơi làm việc của giáo viên, trong phòng làm việc ở tầng ba đều là những giáo viên phụ trách trong kỳ học này của bọn cô.

Lúc Úc Hỉ đến thì giáo viên phụ trách của cô không có mặt.

Những giáo viên hướng dẫn khác nói cô cứ ngồi đợi một lát, cười cười rồi nói: “Đợi một chút thôi là giáo viên phụ trách quay về rồi.”

Úc Hỉ đợi khoảng bảy, tám phút thì giáo viên phụ trách mới quay lại phòng làm việc.

Thân hình của giáo viên phụ trách thuộc dạng cao gầy, là đặc trưng của người phương Bắc, thế nhưng về mặt làm việc thì lại không được hào phóng hiền hòa như người phương Bắc, trong lòng Úc Hỉ cũng có chút đánh giá về người giáo viên này.

Trịnh Mẫn thấy cô thì sắc mặt điềm đạm: “Đến rồi đấy à.”

Úc Hỉ gật gật đầu, Trịnh Mẫn lấy từ trong ngăn kéo ra một bảng thống kê, nói: “Đây là đơn đăng ký trao đổi du học sinh, em cầm về xem qua rồi điền vào, thứ hai tuần sau nộp lại cho tôi.”

Úc Hỉ không ngờ giáo viên Trịnh tìm mình là vì chuyện này.

Trịnh Mẫn thấy cô đang sững người, lại tưởng rằng cô không muốn đi, ngữ khí toát ra vẻ chế giễu: “Cái đơn này có biết bao nhiêu sinh viên cạnh tranh sứt đầu mẻ trán để được đi, vậy mà sao đến lượt em thì lại do dự thế?”

Úc Hỉ có thể cảm nhận ra được tâm trạng của Trịnh Mẫn có phần không ổn, nhưng vẫn mím môi không nói gì cả.

Về đến ký túc xá, cô đem chuyện này nói lại với Chung Thanh.

Chung Thanh ngồi khoanh chân trên ghế: “Danh sách trao đổi du học sinh này chắc chắn giáo viên Trịnh không muốn đưa cho cậu đâu, chắc là do trong Khoa bắt buộc, vì vậy nên thái độ của cô ta mới như thế?”

Úc Hỉ nghĩ nghĩ cảm thấy quả thật cũng không sai.

Thứ bảy ngày hôm sau, Úc Hỉ quay về thành phố C.

Đợi tới khi Liễu Hương Đông tan làm về nhà, cô đem chuyện này nói lại với Liễu Hương Đông, không ngờ rằng Liễu Hương Đông lại rất hy vọng cô đi: “Con gái trong nhà có thể đi ra ngoài mở mang kiến thức cũng tốt.”

Úc Hỉ vẫn còn có chút lo lắng, dù sao thì nếu so sánh vật giá của nước ngoài với trong nước thì thật sự rất đắt đỏ. Về phương diện tiêu xài đương nhiên cũng không hề ít, với cả nếu như đi thì cũng phải mất một năm, trong nhà cũng chỉ có một mình Úc Thiện.

Liễu Hương Đông dường như nhìn ra được sự lo lắng của cô, bà vỗ vỗ vào mu bàn tay cô: “Về chuyện trong nhà thì con không phải lo, vốn dĩ bố và mẹ cũng đã bàn bạc xong xuôi hết rồi, để con tốt nghiệp xong sẽ ra nước ngoài học tiếp lên cao.”

Úc Hỉ không ngờ rằng Liễu Hương Đông lại có suy nghĩ này, thế rồi chuyện này Úc Hỉ vẫn quyết định không nhắc đến với Ôn Thuần Chi, cô không có cách nào suy nghĩ nổi hành động này của mình rốt cuộc là xuất phát từ đâu và với một trạng thái như thế nào.

Buổi tối nằm trên chiếc giường thân thuộc ở trong nhà, bất chợt lại nhớ tới Tề Dục, cô ấy rời đi cũng phải cả nửa tháng nay rồi, thế nhưng đến hiện tại vẫn không có một chút tin tức, cũng không biết hiện tại cô ấy đang ở nơi nào.

Úc Hỉ không lường trước được, tới khoảng 2 giờ sáng cô lại nhận được điện thoại của Tề Dục.

Lúc đó cô đã sớm chìm sâu vào giấc ngủ, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng rung của điện thoại di động, vốn dĩ không muốn nhận máy thế nhưng trong lúc vô ý ngón tay lại chạm phải nút tiếp nhận, vậy là cuộc gọi đã được kết nối.

Đầu bên kia, giọng nói của Tề Dục trầm thấp: “Hỉ Hỉ.”

Đúng vào lúc đó, cơn buồn ngủ của Úc Hỉ đã vơi đi một nửa, cô lấy lại tinh thần, hỏi dò: “Tề Tề?”

Tề Dục cười khẽ: “Ừ, là mình đây.”

Úc Hỉ: “Bây giờ cậu đang ở đâu thế hả?”

Tề Dục đáp: “Mình về quê rồi, gọi cuộc điện thoại này là muốn nói với các cậu rằng mình không sao, các cậu không cần lo lắng. Lúc đó đi có chút vội vàng nên không kịp gặp mặt chào tạm biệt mọi người.”

Tề Dục nói xong, giọng nói bỗng nhiên trở nên có chút không ổn.

Úc Hỉ biết cô ấy đang khóc, thế nên cũng không hề lên tiếng phá vỡ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu Tề Dục mới thở dài một hơi, tâm trạng đã hồi phục lại như mọi khi, cô ấy bình đạm đáp: “Mình đúng là mất mặt chết đi được.”

Tề Dục liên miên một tràng dài kể lại cho cô nghe về ngày hôm đó ở trong phòng làm việc của viện trưởng, viện trưởng đã nói với cô ấy những gì. Nói xong Tề Dục lại tự chế giễu chính mình: “Hỉ Hỉ, anh ta quả thật quá tàn nhẫn, mình khi ấy sợ chết khiếp, thế nhưng mình gọi biết bao nhiêu cuộc điện thoại anh ta đều không nghe, lại còn chặn số điện thoại của mình nữa chứ. Mình cứ tưởng rằng đi theo anh ta lâu như vậy, nói thế nào thì cũng vẫn sẽ còn chút tình cảm…”

Úc Hỉ đáp khẽ: “Tề Tề, đừng nhắc đến nữa.”

Tề Dục ngừng mấy giây sau đó lại tiếp tục nói: “Là mình quá ngu ngốc, người như anh ta làm sao mình có thể chọc vào được chứ. Hỉ Hỉ, mình hiện tại coi như là kẻ lầm đường đã biết quay đầu, vẫn chưa muộn đúng không?”

Úc Hỉ biết lần vấp ngã này của Tề Dục quả thật quá đau đớn, mà cô cũng chẳng thể nào nói ra nổi mấy lời đạo lý cao thượng kia, thế là cô chỉ khẽ nói: “Vẫn chưa muộn.”

Hai người buôn chuyện tới tận tảng sáng mới cúp điện thoại.

Úc Hỉ cúp điện thoại xong thì rất nhanh đã ngủ thiếp đi, mơ một giấc mơ hết sức nhốn nháo hoảng loạn.

Cô mơ mình với Ôn Thuần Chi kết hôn, sau đó khung cảnh chuyển biến, cô vác chiếc bụng to tướng nhìn thấy Ôn Thuần Chi với người phụ nữ khác cử chỉ thân mật mờ ám.

Cô tỉnh dậy từ trong giấc mộng, thở hắt ra một hơi, giơ tay gác lên trên trán, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Úc Hỉ không khỏi bật cười, mơ toàn phải những thứ vớ vẩn gì không biết nữa.

Chủ nhật, cô nhanh chóng quay về thành phố B.

Lúc sắp đi, Liễu Hương Đông còn hết lòng khuyên cô nhất định phải điền xong tờ đơn nguyện vọng nộp cho giáo viên phụ trách.

Úc Hỉ quay về ký túc, rửa mặt xong xuôi, một lúc sau cô nhận được điện thoại của Ôn Thuần Chi, nói cô qua đó một chuyến.

Úc Hỉ vốn dĩ không muốn đi lắm, thế nhưng nghe thấy ý tứ trong lời nói của anh có vẻ như rất nghiêm túc.

Úc Hỉ ngồi taxi đi đến đó, bước vào trong phòng khách thì có nhân viên phục vụ đến dẫn cô tới phòng bao.

Bên trong vậy mà lại rất yên tĩnh, giống như là một buổi tụ họp riêng tư.

Ngoài Ôn Thuần Chi ra thì còn có một đôi vợ chồng tướng mạo không hề tầm thường, người đàn ông mặt mũi khôi ngô anh tuấn, còn người phụ nữ thì tướng mạo thanh lệ rất có khí chất. Bé gái ngồi trong lòng người phụ nữ rất đáng yêu, lông mày dày, nước da trắng mịn như ngọc khiết.

Ôn Thuần Chi hướng về phía cô vẫy tay. Úc Hỉ bước qua đó, ngồi xuống bên cạnh anh.

Ôn Thuần Chi làm như xung quanh không có ai, vuốt ve tay cô: “Sao trễ như vậy em mới tới, tắc đường à?”

Úc Hỉ: “Ừm.”

Người đàn ông phía đối diện cầm lấy giấy ăn lau ngón tay cho bé gái, sau đó cười nói: “Đây chính là tiểu cô nương học tiếng Đức mà cậu nhắc tới đó sao?”

Mi tâm của Ôn Thuần Chi giãn ra: “Việc này giúp hay không giúp thì đều nhờ vào cậu cả đấy.”

Người đàn ông cười cười, ánh mắt dịu dàng: “Khó khăn lắm cậu mới nhờ vả tôi một lần, chẳng lẽ tôi lại không nể mặt cậu hay sao?”

Hai người họ nói một câu lộ nửa câu, Úc Hỉ nghe chả hiểu mô tê gì cả.

Đợi tới lúc kết thúc, Ôn Thuần Chi mới nói với cô rằng người đàn ông đó làm việc bên Bộ Ngoại Giao, tên là Chu Mộ Thâm. Bấy giờ Úc Hỉ mới phát hiện ra được tâm tư suy nghĩ này của anh.

Úc Hỉ dựa người vào khung cửa sổ xe, thần sắc có chút ngơ ngác.

Cô không ngờ rằng anh lại đem lời nói của Vu Cẩn nhớ kĩ trong lòng, dẫu sao thì khi đó anh cũng đâu có nghiêm túc lắng nghe đâu chứ, chỉ ngồi một bên với dáng vẻ bất cần hút thuốc nói chuyện với Ninh Tắc Mộ.

Tâm tư của Úc Hỉ khẽ xao động.

Ôn Thuần Chi thấy cô cứ ngẩn tò te thì giơ tay lên chạm khẽ vào mặt cô: “Em sao vậy?”

Úc Hỉ hồi phục lại tinh thần, nắm chặt lấy tay anh: “Thật ra anh không cần phải làm tất cả những việc này.”

Ôn Thuần Chi ngước mắt liếc cô một cái.

Úc Hỉ nhẹ giọng giải thích, cũng có ý muốn dò hỏi ý của anh: “Chuyên ngành này của em đợi tới lúc tốt nghiệp có lẽ sẽ phải tiếp tục học bổ túc chuyên sâu.”

Ôn Thuần Chi rít một hơi thuốc: “Em muốn ra nước ngoài du học?”

Úc Hỉ có chút né tránh: “Cũng không chắc, anh nghĩ sao?”

Ôn Thuần Chi nhếch khóe miệng, dập tắt tàn thuốc: “Muốn đi thì cứ đi thôi, cũng không phải là anh không chu cấp nổi.”

Ngữ khí của anh nhẹ bẫng, cho dù trong khoảnh khắc này Úc Hỉ vẫn nguyện tin tưởng rằng lời nói này của anh có độ tin tưởng tuyệt đối cao.

Úc Hỉ khẽ “Ừm” một tiếng.

Thôi thì có thể ở bên cạnh một đêm thì sẽ ở bên cạnh một đêm, đời người sau này chắc có lẽ sẽ không còn giây phút nào như hiện tại nữa.

~Hết chương 48~

Ngụ Ngôn Mùa Xuân (Rong Ca 5) / 2023

Intro: [G][D]-[C][D] – [G][D]-[C][D] [C][G]-[Am][D]-[C][G]-[Am][D]

1. Có hai thằng [G] mù đánh [D] nhau ngoài [Em] ngõ [C] Cả hai thằng [Am] đều sứt [C] trán, sứt [D] tai Có hai thằng [Am] câm cãi [C] nhau giữa [Em] chợ Cả hai thằng [D] đều rát lưỡi, bỏng [G] môi Có hai thằng [C] mù đã câm, lại [Em] điếc Có hai thằng [Bm] điếc ngồi nghe nhạc [Am] Tầu Nhạc [C] Tây, nhạc [Em] Mỹ, nhạc [D7] Nga.

Có hai thằng [G] mập đánh [D] nhau thì [Em] chết [C] Cả hai thằng [Am] bèn cất [C] vũ khí [D] đi Có hai thằng [Am] kia gờm [C] nhau cá [Em] độ Cả hai thằng [D] bàn ký kết làm [G] ngơ Bắt hai thằng [C] gầy đánh nhau hộ [Em] nó Bắt hai thằng [Bm] yếu cùng nhau giải [Am] hoà Bằng [C] xương, bằng [Em] máu, [D7] thịt [G] da

2. Có khi mù [G] này đánh [D] lui mù [Em] đó [C] Hả hê về [Am] nhà, mắt ốc ngước [D] lên Có khi thằng [Am] câm thắng [C] cơn cãi [Em] lộn Hả hê về [D] nhà ú ớ, mừng [G] rên Có khi thằng [C] mù, gã câm, thằng [Em] điếc Gác chân, tự [Bm] đắc, ngồi trong chòi [Am] nghèo Đã buồn [C] thiu, mà cứ [Em] ngỡ lầu [D7] cao

Có nghe gì [G] chuyện nước [D] tan, nhà [Em] nát [C] Chẳng nghe được [Am] gì tiếng khóc, tiếng [D] than Có đâu nhìn [Am] ra mầu [C] khăn goá [Em] phụ Làm sao nhìn [D] được mắt bé mồ [G] côi Có đâu giọng [C] ngọt, hiến dâng tình [Em] với Những hoa cỏ [Bm] mới, mọc trên điêu [Am] tàn Chúng bịt [C] tai, bịt [Em] mắt, [D7] (chúng) lặng [G] câm

3. Bỗng đâu người [G] tình ghé [D] chơi một [Em] chuyến [C] Vào khi tàn [Am] rồi, cái [C] cũ bách [D] niên Bỗng đâu nửa [Am] đêm ánh [C] dương chói [Em] rạng Làm cho người [D] mù mắt sáng bừng [G] lên Bỗng đâu người [C] tình ghé tai người [Em] điếc Nói chi chẳng [Bm] biết, mà nghe dịu [Am] dàng Đời [C] hai nghìn [Em] đã vừa [D7] sang

Đã trông được [G] thời bách [D] niên đổi [Em] mới [C] Đã nghe được [Am] lời sáng [C] suốt bên [D] tai Đã không còn [Am] câm và [C] im tiếng [Em] gọi Đã nói được [D] lời vói tới tương [G] lai Đã ra được [C] ngoài cõi tim tù [Em] tối Đã trông được [Bm] những đường đi, nẻo [Am] về Đường [C] đưa người [Em] tới [D7] nghìn [G] thu

Trung Tâm Giống Cây Xuân Khương / 2023

Mật độ trồng hồng xiêm:

Cây hồng xiêm là dạng cây thân gỗ chiều cao trung bình nên cần trồng với mật độ phù hợp. Khoảng cách giữa 2 cây cách nhau là từ 4m  tương đương với khoảng 600 cây/ha.

Làm đất, bón lót và trồng cây:

Làm đất: Bạn tiến hành đào hố với kích thước khoảng 60x60x60cm và tiến hành bón lót vào từng hố 10kg phân chuồng ủ hoai mục, 1kg phân Super Lân và một lượng vôi bột khoảng 1kg để khử trùng mầm bệnh bên trong đất. Bón phân trước 30 ngày sau đó đem trồng.

Trồng cây:

Khi thời tiết thuận lợi không mưa và đất đu độ ẩm bạn tiến hành công việc trồng cây con giống. Bạn dùng dao sắc rạch bỏ túi bầu và đặt cây con giống vào giữa hố. Tiếp theo lấp đất lại ở phần cổ rễ và nén chặn đất cố định dáng Cây Hồng xiêm đứng thẳng. Sau khi trồng tiến hành tưới nước ngay để giúp cây mau thích nghi với đất.

Chăm sóc sau khi trồng hồng xiêm:

Thời gian đầu khi mới trồng Cây Hồng xiêm còn non yếu đòi hỏi bạn phải thường xuyên thăm vườn để chăm sóc cây. Với những vùng có gió bão cần phải cắm cọc để cố định cây giống trồng không bị lung lay gốc. Cần cung cấp đủ nước để cây phát triển cành và lá được khỏe mạnh. Khi cây mọc cao gần 1m bạn tiến hành việc bấm ngọn để tạo cành cấp 1. Mỗi cây chỉ cần khoảng 2-3 cành cấp 1. Sau khi cành cấp 1 phát triển tốt bạn tiến hành bấm tiếp ngọn để tạo cành cấp 2-3.

Vào thời kì cây cho thu hoạch nên chú ý sau mỗi vụ thu hoạch bạn cần cắt tỉa bỏ những cành già cành vượt chỉ để lại những cành khỏe mạnh để cho quả vào vụ sau.

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 1 / 2023 trên website Psc.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!