Xu Hướng 2/2023 # Truyện Lũ Học Sinh Cá Biệt Chương 37 # Top 5 View | Psc.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Truyện Lũ Học Sinh Cá Biệt Chương 37 # Top 5 View

Bạn đang xem bài viết Truyện Lũ Học Sinh Cá Biệt Chương 37 được cập nhật mới nhất trên website Psc.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác giả: Aq – Siêu Quậy

Chương 37: Phần 2 : Nhỏ siêu quậy, tôi yêu em – Quay trở lại

Híc híc, Min đăng Phần 2 sang truyện mới mà admin hổng duyệt dùm aaaaa~~~ Vậy là Min quyết định ngồi viết tiếp Phần 2 vô đây cho mọi người hông phải chờ lâu nek!

Sau bao năm lẩn trốn, thu mình lại một góc, và hôm nay, nhóc quyết định quay lại ánh sáng, quay lại với thế giới. Đã 4 năm trôi qua, quãng thời gian dài đằng đẵng, nhóc đã trốn chạy, lẩn mình vào trong bóng tối. Nhóc giờ đây không còn là một con nhóc mới vào cấp 2 nữa, mà thành con nhóc mới vào cấp 3 rồi (A hi hi)

Nhóc quay trở về quê hương. Dừng chân tại một căn biệt thự rộng lớn, bấm chuông…

Một cô gái xinh xắn với mái tóc đen óng ả, bộ đồ ngủ ở nhà nhìn cute dễ sợ, đôi mắt nâu to tròn, dáng người mảnh khảnh, làn da trắng muốt nhưng lại rất khỏe khoắn.

– Tao nhớ mày quá!!!

Nó nhảy ra ôm chầm lấy nhóc. Nhóc cứng người. Lý do ư? Đơn giản vì quá ư là xúc động. Sau bao năm, cô bạn này vẫn vậy, vẫn rất yêu quý nhóc. Nhóc dang tay ra, ôm lại, mặc kệ rằng nhóc đang giả trai, mặc kệ lũ qua đường nhìn chằm chằm. Hai đứa ôm nhau quên trời quên đất?? ( Hự hự, đau tim ta quá mà, có vẻ đang theo chiều hướng… bách hợp)

– Rồi rồi, tao vào nhà được chưa??

Nhóc ôm chán chê rồi thì quay ngoắt, nói như thể nhóc không thích thú gì vậy

– Đây, tao dọn cho mày phòng riêng rồi đó, cạnh phòng tao!

Nhóc theo nó đi lên phòng, vừa đi vừa suy nghĩ. Lát sau, khi vừa đi đến cầu thang, nhóc mới vỗ vai nó, mặt rất rất là nghiêm trọng

Nó kinh ngạc trước thái độ của nhóc, tim đập mạnh, nghĩ có vụ gì ghê gớm lắm

– Mày mặc đồ con gái đấy à?

Nó: “…” Mày đếu thay đổi gì nhỉ?

Nó chẳng biết nói câu gì, lặng lẽ giơ nắm đấm lên

– A thôi thôi, tao đùa xíu cho vui mà!

Nhóc vội xua xua tay, cười vui vẻ

– Ồ, căn phòng hợp ý tao ghê nhỉ?

Nhóc nhìn căn phòng một lượt. Hừm hừm, không tệ, phông nền chủ yếu là đen trắng, đồ đạc trong phòng cũng không ngoại lệ. Nhóc nhìn nó, cười nói

– Đúng là chỉ có mày hiểu tao!

– Chuyện, tao hiểu mày mới làm bạn của mày được chứ!

Nhóc cười, phóng như bay lên giường. Hiu hiu, sao em giường nì lại êm ái dữ thần vậy nhỉ?? Hầy, chẳng muốn rời xa luôn a~~

– Tao hiểu mày yêu cái giường rồi, nhưng không xuống ăn là hết đấy!

Nó nhìn nhóc ôm cái giường, vẻ mặt yêu quý không lỡ rời đi, chỉ thiếu mỗi nước móc tim đưa cho cái giường thôi thì thực sự khó nói lên lời.

– Ròi ròi

Nhóc bĩu môi, nhìn nó như thể nhìn kì đà cản mũi. Nó cũng đến bó não với “thằng” bạn này

Nó kéo nhóc xuống ăn. Bàn ăn đã được chuẩn bị xong xuôi hết. Nhóc chả biết ngại là cái quái gì cả, nhảy vào ăn lấy ăn để, ăn như đã bị bỏ đói cả ngàn năm vậy.

Chỉ loáng sau, nhóc đã chén hết 2/3 số đồ ăn.

Nó: “…”.Đồ không có tiết tháo

Ăn no nê, nhóc thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng căng tròn của mình. Nó lườm lườm nhóc. Hừm, có cô bạn kiểu này, thiệt là xấu hổ mà!

– Mai mày nhập học à?

Nó lên tiếng hỏi con nhóc nào đó đang nằm ườn ra đọc sách.

“…”

– Ê con kia!

– …

– CON ĐIẾC KIA, MÀY CÓ NGHE TAO NÓI CÁI GÌ KHÔNG ĐẤY????

Nó tức giận vì bị bơ đẹp, hét lên. Những căn nhà trong bán kính 1km đổ lại đều vỡ hết kính.

– Hả? Cái gì?

Nhóc lúc này mới ngẩng mặt lên khỏi quyển sách, ngơ ngác hỏi nó. Nhóc có một cái tật có chừa là một khi nhóc đã ngồi đọc sách, nhất là sách thiên văn, phiêu lưu và hư cấu, kể cả có “trời lung đất lở” con này cũng chả thèm để ý

(Min: Ủa, vậy tiếng hét của Ái Lạp còn kinh khủng hơn cả trời lung đất lở á hả?)

– Mày, có cái tật xấu mà bao năm vẫn chẳng sửa được!

– Xì, sửa làm quái gì cho mất công. Mà vừa mày nói gì?

– Tao hỏi, mai mày nhập học à?

– Ừ. Tao tính học trường Nhất Trung.

– Tao cũng học Nhất Trung nè!

– Ờ.

– Cấp 2 mày học ở trường nào? Tao kiếm mày suốt không thấy. Ở bên Mỹ tao cũng không thấy tên mày ở bất kì trường nào

– Tao có đi học đếch đâu

– Gì??? Thế sao mày theo kịp hả trời??

– Tao học đại học xong lâu rồi

Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 34

Tác giả: Hôi Tiểu Thường (Cá Vàng Nghe Sấm)

Lần này Giang Tứ không dẫn theo người phụ nữ nào đến.

Đi vào trong phòng bao, Giang Tứ ném chùm chìa khóa qua phía anh, chùm chìa khóa va chạm vào nhau bay trên không trung tạo ra những tiếng “leng keng”.

Ôn Thuần Chi bắt lấy chùm chìa khóa, nhướng mày: “Thủ tục đã ổn thỏa cả chưa?”

Giang Tứ tự rót cho anh ấy một chén trà, ngữ khí chắc nịch: “Tôi làm việc mà cậu còn phải lo à?”

Dứt lời, anh ấy lại nhìn về phía Úc Hỉ: “Nào nào, chúc mừng em gái Úc của chúng ta một chút.”

Úc Hỉ ngơ ngác nhìn qua Ôn Thuần Chi: “Chúc mừng cái gì vậy?”

Giang Tứ trông thấy phản ứng của Úc Hỉ thì nghiêng đầu nhìn Ôn Thuần Chi: “Chẳng lẽ chuyện này cậu không nói với em ấy sao?”

Rồi anh ấy lại thở dài trong lòng, được lắm, cô nhóc này bản lĩnh đúng là không hề nhỏ.

Mấy hôm trước Ôn Thuần Chi nhờ anh ấy tìm mua giúp một căn hộ chung cư, mà người đứng tên của căn hộ đó lại chính là tên của Úc Hỉ, thế nhưng cô bé này vẫn chẳng hay biết gì cả.

Người như bọn anh đem nhà đem xe tặng cho người khác là chuyện quá đỗi bình thường, nhưng hiếm cái là bây giờ lại còn phải lén lút theo cái kiểu này.

Giang Tứ không thể không nhìn cô bằng con mắt khác.

Ôn Thuần Chi ngồi xuống hàng ghế dài, một tay gác ra phía sau lưng Úc Hỉ, dửng dưng nói: “Đừng nghe cậu ta nói linh tinh.”

Úc Hỉ “Oh.” một tiếng, không hỏi tiếp nữa.

Giang Tứ cười cười rồi gọi người tới để gọi món.

Ôn Thuần Chi không uống rượu vì đợi lát nữa anh còn phải lái xe đưa Úc Hỉ về ký túc.

Đến 8 giờ thì cũng kết thúc bữa ăn.

Bàn tay đang giữ dây an toàn của Úc Hỉ thoáng siết chặt, nửa ngày sau cô mới từ từ nói ra một câu: “Được thôi.”

Ôn Thuần Chi nhìn ra được lúc này cô có chút căng thẳng.

Thật ra Ôn Thuần Chi cũng không làm gì cả, chỉ đưa cô tới căn nhà mới mà thôi.

Căn nhà đó nằm trong khu trung tâm thương mại ở gần trường của cô, cũng là tấc đất tấc vàng.

Không gian rộng hơn 100m2, phong cách bố trí tương đối mát mắt, không hề giống với phong cách của anh.

Ôn Thuần Chi bỏ chìa khóa lên trên tủ để giày, quét mắt một vòng.

Úc Hỉ đi đến trước khung cửa sổ sát sàn, giơ tay kéo tấm rèm cửa vừa dày vừa nặng.

Nhìn xuống dưới là đường phố nườm nượp xe cộ qua lại, từng tòa nhà cao cao thấp thấp xen lẫn nhau, ngoài ra còn có những ánh đèn mờ nhạt phía xa xa.

Tiếng còi xe ồn ào, từng cảnh vật phồn hoa náo nhiệt đều được thu gọn lại trong mắt.

Ôn Thuần Chi tiến tới sát sau lưng cô, một tay anh đặt trên khung cửa sổ, lồng ngực dính chặt lên tấm lưng bé nhỏ của cô, thấp giọng hỏi: “Có thích không?”

Hơi thở ấm áp hòa lẫn mùi vị của thuốc lá tràn vào trong mũi cô, Úc Hỉ tham lam hít trọn, một lúc sau cô mới khẽ “Ừm” một tiếng.

“Vậy thì tặng nó cho em, được không?”

Hình như cô đã bị dọa sợ ngay sau khi nghe thấy câu nói đó của anh, cô đứng khựng ở đó nhìn anh chằm chằm, dáng vẻ có chút ngốc nghếch, ngốc đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

Ôn Thuần Chi vân vê chiếc cằm nhỏ của cô, rồi anh đặt xuống đó một nụ hôn phớt.

Đôi môi của cô mềm mại, ngọt ngào như cây kẹo bông gòn, nhưng khi nhấm nháp lại cảm thấy có cả mùi vị thơm ngọt của mứt hoa quả trộn lẫn.

Ôn Thuần Chi là người không thích ăn đồ ngọt, thế mà giờ phút này lại chìm đắm, điên cuồng bứt tách đôi môi ngọt như quả anh đào đó của cô ra, tham lam nếm mút.

Ngón tay Úc Hỉ siết chặt một góc của rèm cửa, cảm nhận được chất vải mềm mại nằm gọn trong lòng bàn tay mình, nhẹ bẫng như mây.

Trái tim cô như muốn nhảy vọt ra ngoài, đập một cách hoảng loạn, cô lo sợ mình sẽ nặng tay mà kéo đứt phăng tấm rèm cửa.

Tới khi anh dừng lại, buông tha cho đôi môi của cô, hơi thở của cô đã có chút lộn xộn.

Hôm nay cô thoa son môi, vừa mới dây dưa một trận răng môi như thế, lúc này son môi cũng chỉ còn dính lại một chút ít.

Ôn Thuần Chi giơ tay lên xoa nhẹ vệt son môi bên khóe môi cô, đang muốn nói gì đó.

Điện thoại di động của Úc Hỉ lại đúng lúc đổ chuông, cô liếc nhìn màn hình, là Liễu Hương Đông gọi đến.

Cô ra ngoài ban công nghe điện thoại.

Liễu Hương Đông hỏi cô chuyện phỏng vấn hôm nay, rồi lại hỏi tình hình của cuộc phỏng vấn, rồi lại an ủi cô: “Không thông qua cũng không sao cả, con đừng lo lắng quá, quay về thành phố C tìm một công việc làm thêm cũng được.”

Ngón tay Úc Hỉ chạm nhẹ lên thành lan can, “Vâng” một tiếng.

Sau lưng truyền đến âm thanh của cánh cửa sổ sát sàn bị đẩy ra, Úc Hỉ nghiêng đầu nhìn.

Ôn Thuần Chi cầm trên tay điếu thuốc với bật lửa.

Liễu Hương Đông lại hỏi:” Con đang ở bên ngoài sao?”

Úc Hỉ có chút chột dạ: “Vâng.”

Liễu Hương Đông dặn dò cô: “Vậy con nhớ quay về sớm, đừng ở bên ngoài muộn quá.”

Hai người lại nói thêm mấy câu nữa rồi sau đó ngắt điện thoại.

Úc Hỉ cầm điện thoại trong tay, nghiêng đầu nhìn anh: “Tối nay ở đây sao?”

Ngón tay Ôn Thuần Chi đang kẹp điếu thuốc, anh dựa người vào thành lan can, sắc mặt thả lỏng, rít một hơi thuốc: “Ừ, tối nay ngủ lại đây.”

Úc Hỉ tiến lại gần anh, Ôn Thuần Chi gạt tàn thuốc, một chấm đỏ lập lòe cứ thế rơi xuống.

Trên lan can màu trắng xuất hiện lớp tàn tro, gió đêm vừa thổi qua đã thổi bay đi mất.

Ôn Thuần Chi kéo cô vào trong lòng mình ôm chặt.

Tối đó, hai người họ không xảy ra chuyện gì cả.

Sáng sớm hôm sau Úc Hỉ quay về trường học, lúc lên trên cầu thang lại chạm mặt Lâm Trang Nhiễm ăn mặc chỉnh tề đứng đắn.

Lâm Trang Nhiễm trông thấy cô thì bước chân hơi chậm lại, cười tủm tỉm nói: “Vừa mới về à?”

Úc Hỉ “Ừm” một tiếng.

Úc Hỉ cũng gật đầu: “Bye bye.”

Đến cửa phòng ký túc thì lại thấy cửa bị khóa, cô nghĩ chắc Tề Dục sáng sớm đã ra ngoài rồi.

Úc Hỉ lục tìm chìa khóa trong túi xách nhưng lại không tìm thấy chìa khóa phòng ký túc mà cô tìm được chùm chìa khóa của chung cư được Ôn Thuần Chi đưa cho cô vào sáng nay.

Úc Hỉ cầm chùm chìa khóa trong tay, có chút thất thần.

Có phải anh đối với tất cả những người phụ nữ đi theo anh đều sẽ vung tay hào phóng như thế này không?

Úc Hỉ đột nhiêm cảm thấy khó chịu vô cùng.

Bạn học phòng bên cạnh mở cửa đi ra ngoài lấy nước thì trông thấy cô đang đứng đực ở ngoài cửa phòng, không khỏi mở miệng hỏi: “Úc Hỉ, sao thế?”

Úc Hỉ bấy giờ mới khôi phục lại tinh thần, nhìn qua người bạn học đó, nói: “Mình quên đem chìa khóa phòng.”

Bạn học đó nhiệt tình đáp: “Aiya, nhìn biểu cảm của cậu kìa, mình lại còn tưởng là cậu thất tình chứ. Có muốn qua phòng mình ngồi một lát không?”

Úc Hỉ lắc lắc đầu: “Không sao, mình đi đến phòng quản lý ký túc mượn chìa khóa dự phòng là được rồi.”

Bạn học đó nhìn cô với biểu cảm “vậy thì chúc cậu may mắn”.

Nói thật thì mượn chìa khóa ở phòng quản lý ký túc quả thật không hề dễ mượn, không thể tránh khỏi việc bị càm ràm mấy câu.

Thế nhưng không biết hôm nay có phải Úc Hỉ gặp may hay không mà lúc gặp dì quản lý ký túc thì thấy dì ấy rất phấn khích.

Dì quản lý ký túc thản nhiên đưa cho cô một bản đăng ký để cô điền tên đăng ký.

“Leng keng, leng keng”, khó khăn lắm mới tìm được chìa khóa phòng của cô ở trong cả đống chìa khóa được đặt lẫn lộn lên nhau.

Úc Hỉ về phòng, cầm lấy tuýp sữa rửa mặt đi ra ngoài ban công rửa mặt.

Tối qua ở chỗ ở mới cô không đem theo quần áo để thay giặt.

Công ty của Ôn Thuần Chi có việc thế nên sáng sớm nay đã phải quay về thành phố C.

Rửa mặt xong, điện thoại đổ chuông thông báo có cuộc gọi đến, là điện thoại của xí nghiệp HR mà cô đến phỏng vấn, gọi điện thông báo cho cô ngày mai đến công ty báo danh.

Úc Hỉ bắt đầu cuộc sống 9 giờ sáng đi làm 5 giờ chiều tan ca, Lâm Trang Nhiễm cũng được nhận vào làm việc tại công ty đó.

Mặc dù hai người không làm cùng một bộ phận, nhưng không vì điều đó mà ngăn cản sự nhiệt tình của Lâm Trang Nhiễm thường xuyên đến tìm cô đi ăn chung.

Tính cách của Úc Hỉ vốn ở thế bị động, thế mà bây giờ cô cũng chẳng thề cản lại được sự biểu hiện quá mức đó của Lâm Trang Nhiễm, mỗi ngày cứ đi đi về về như vậy đã khiến cho quan hệ giữa hai người kéo lại gần hơn một chút.

Thỉnh thoảng Úc Hỉ ở ký túc thì Lâm Trang Nhiễm cũng đến tận phòng tìm cô, tặng cho cô mấy món ăn ngon,…

Tối nay Lâm Trang Nhiễm lại lê la đến phòng ký túc của cô ngồi một lúc, mang cho cô một ít đồ ngọt.

Tề Dục cũng ở trong phòng, đợi Lâm Trang Nhiễm đi rồi cô ấy mới do dự hỏi một câu: “Hỉ Hỉ, quan hệ của cậu với Lâm Trang Nhiễm từ lúc nào mà trở nên tốt đến mức đấy thế?”

Tốt sao?

Úc Hỉ lại không cảm thấy như thế, cô giải thích: “Mình với cậu ấy thực tập ở cùng một công ty, dạo này đi làm với tan ca đều gặp nhau nên quan hệ mới gần gũi hơn một tí thôi.”

“Hỉ Hỉ, cậu bớt đi đi lại lại với cậu ta một chút sẽ tốt hơn, mấy chuyện đó của cậu ta cậu cũng biết mà…”

Tề Dục nói một nửa giữ lại một nửa.

Mấy chuyện kia của Lâm Trang Nhiễm, Úc Hỉ cũng nghe loáng thoáng, chỉ có điều chẳng biết có phải là thật hay không.

Vốn dĩ Úc Hỉ cũng chẳng có dự tính sẽ gắn bó thân thiết với Lâm Trang Nhiễm, thế nên cô không quá quan tâm đến mấy chuyện bát nháo đó của cô ấy. Nhưng nay Tề Dục đã nghĩ cho cô, thế là Úc Hỉ “Ừm” một tiếng rồi nói: “Mình biết rồi.”

Tề Dục như sợ cô suy nghĩ linh tinh, cô ấy nói tiếp: “Cậu đừng nghĩ mình đang ăn nói luyên thuyên, mình chỉ sợ cậu sẽ bị cậu ta lợi dụng thôi.”

Úc Hỉ cười cười: “Tề Tề, mình là một người có chừng mực đấy.”

Kỳ thực Úc Hỉ là người chỉ thích ở trong thế giới riêng của chính mình, mặc dù nhìn cô đối xử với mọi người thân thiện cởi mở, không hề tức giận hay gì gì đó thế thôi. Nhưng những người đó ở trong vòng tròn xã giao của cô cũng vẫn có một vị trí giới hạn nhất định.

Bao nhiêu năm nay, Úc Hỉ chỉ có một người bạn thân duy nhất, đó là Ôn Thiền.

Người như cô quy tắc có chút khác thường, một khi đối xử chân thành với ai đó thì cả đời này sẽ nguyện hy sinh cho nhau đến tận cùng.

Dạo này công ty của Ôn Thuần Chi xảy ra chút chuyện, vì vậy anh không thể thường xuyên quan tâm hỏi han cô được. Đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi, anh mới nhận ra cũng phải gần một tuần không liên lạc cho Úc Hỉ rồi.

Cô cũng không hề giận dỗi gì cả, cả tuần nay đều im hơi lặng tiếng, cũng không gọi điện thoại cho anh.

Ôn Thuần Chi sai thư ký đặt cho anh vé máy bay bay đến thành phố B.

Lúc anh đến thành phố B là vào 8 giờ tối.

Ra khỏi sân bay, anh gọi một cuộc điện thoại, một lúc lâu sau mới có người nghe máy.

Đầu bên kia im ắng không có tiếng động, Úc Hỉ “Alo” một tiếng.

Giọng nói của cô nghe qua có chút mệt mỏi, Ôn Thuần Chi vội hỏi: “Em đang ở đâu?”

Úc Hỉ nói: “Ở công ty.”

“Vẫn chưa tan làm?”

Úc Hỉ thở dài thườn thượt: “Vẫn chưa.”

Giọng nói Ôn Thuần Chi không mấy vui vẻ: “Làm sếp kiểu gì không biết nữa, lại để cho một thực tập sinh tăng ca muộn như vậy.”

Anh lại nói tiếp: “Gửi danh thiếp của sếp em qua đây cho anh, để anh gọi điện nói chuyện với anh ta.”

Úc Hỉ phì cười, trong lòng nghĩ sức lao động cũng chẳng đáng mấy tiền, thế nên làm gì có chuyện không ra sức bóc lột cho được.

Ôn Thuần Chi lái xe đến dưới lầu công ty đợi cô.

Đợt một lúc lâu mới thấy Úc Hỉ lững thững bước ra từ trong tòa nhà.

Đêm tối yên ắng, bóng dáng gầy yếu của cô nhìn qua chỉ muốn giữ chặt trong tay mà bảo vệ.

Úc Hỉ lên xe, vẫn chẳng có chút tinh thần nào, mặt mũi nhăn nhó hệt như đít khỉ.

Ôn Thuần Chi cảm thấy mới một tuần không gặp mà cô lại gầy đi không ít rồi, anh giơ tay lên xoa má cô: “Nếu em thấy mệt thì đừng làm nữa.”

Úc Hỉ nhìn anh: “Không đi làm thì sống bằng gì chứ?”

Anh châm một điếu thuốc, đuôi mắt thấp thoáng ý cười, anh nói: “Em quên là vẫn còn có anh ở đây sao?”

~Hết chương 34~

Truyện Mùa Xuân Đến Muộn Chương 52

Tác giả: Hôi Tiểu Thường (Cá Vàng Nghe Sấm)

Chuyện Ôn Thuần Chi bị một cô nhóc bỏ rơi người xung quanh đại đa số đều biết gần hết.

Hơn nữa lại còn có người rất hóng hớt tới độ ở ngay trước mặt Ôn Thuần Chi hỏi thăm vị tiểu cô nương đó rốt cuộc là thần thánh phương nào, nét mặt Ôn Thuần Chi vẫn như thường, giống như đang nói đến chuyện của người khác chứ không phải là chuyện của mình.

Sau hôm anh bị chặn lại ở trên đường cao tốc thì Ôn Thuần Chi cũng có gọi đi mấy cuộc điện thoại, thế nhưng đầu dây bên kia chỉ có giọng nữ giới máy móc lặp đi lặp lại rằng số điện thoại đã bị hủy kích hoạt.

Cô dường như muốn cắt đứt toàn bộ mọi liên lạc với anh. Ôn Thuần Chi nghe ngóng từ bạn cùng phòng của cô biết được nơi cô ở, đợi tới khi anh bay qua đó thì lại không trông thấy người đâu, cả căn phòng sớm đã trở thành nhà không lầu trống.

Ôn Thuần Chi cứ dây dưa không dứt trong suốt một khoảng thời gian dài như thế, rồi cuối cùng cũng đã chịu từ từ bình tĩnh trở lại.

Bản tính của anh vốn đã thờ ơ, cộng thêm sự giày vò suốt khoảng thời gian qua quả thật đã khiến anh trở nên cực kỳ tàn tạ.

Trong một năm Úc Hỉ rời đi, Ôn Thuần Chi vậy mà cũng yên ắng suốt bấy nhiêu thời gian, cũng không phải là cố ý đang đợi cô.

Trong một năm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, Ninh Tắc Mộ với Vu Cẩn ly hôn, ngày tháng trôi qua cũng trở nên không còn quy tắc gì nữa.

Tối nay, mấy người tụ họp lại một chỗ chơi mạt chược.

Giang Tứ tìm đến mấy người con gái xuất thân từ Học viện điện ảnh đến bầu bạn, người nào người nấy ăn mặc cực kỳ mát mẻ, trang điểm cũng hết sức tinh tế.

Bên cạnh Ôn Thuần Chi cũng có một cô gái ngồi xuống, cô gái đó nhìn qua trông khá là dịu dàng thùy mị, ngồi bên cạnh anh cũng không nói gì cả, thi thoảng giơ tay chỉ vào một số quân bài trong tay anh, nghiêng đầu khẽ nói: “Cái này thì khi nào nên đánh ra ạ?”

Chỉ trong khoảnh khắc đó, Ôn Thuần Chi đột nhiên lại nhớ đến người con gái bé nhỏ đang ở tít tận bên bờ đại dương xa xôi kia.

Ôn Thuần Chi nhả ra một làn khói, nghiêng đầu nhìn cô gái một cái: “Chưa chơi bao giờ à?”

Ôn Thuần Chi phì cười, thoải mái dựa người ra phía sau ghế, ánh mắt rơi xuống người cô gái, để lộ ra những tia trêu đùa cợt nhả.

Sắc mặt của cô gái có chút hậm hực, thẹn thùng.

Ôn Thuần Chi ngồi thêm một lúc cảm thấy không mấy hứng thú nữa, cầm lấy áo khoác đứng lên muốn rời đi.

Giang Tứ thấy thế thì hỏi: “Sớm thế mà đã định về à?”

Ôn Thuần Chi đem tàn thuốc ấn vào gạt tàn, gật gật đầu.

Ôn Thuần Chi quay về chỗ ở, lấy di động ra xem một chút, không ngờ lại nhận được tin nhắn của Ôn Tuần, nói anh ngày mai quay về nhà một chuyến.

Nửa năm trước, Ôn Tuần lâm bệnh nặng, quan hệ giữa Ôn Thuần Chi với Ôn Tuần nhờ thế mà đã hàn gắn lại không ít.

Hôm sau, Ôn Thuần Chi quay trở về nhà họ Ôn, không ngờ rằng Giang Nhan Tức cũng có mặt.

Nửa năm trước, lúc Ôn Tuần lâm bệnh phải nằm viện, Ôn lão phu nhân sau khi gặp Giang Nhan Tức thì lại có ý muốn ghép đôi hai người họ lại với nhau.

Ôn Thuần Chi chẳng hề có chút tâm tư gì về chuyện này cả, anh cầm chìa khóa bước vào nhà, ánh mắt lướt qua người Giang Nhan Tức mấy giây, sau đó lập tức rời qua chỗ khác.

Mấy ngày trước Ôn lão phu nhân có tới phương Bắc ở một thời gian, hai ông bà già tuổi tác gần trăm tuổi vì nảy sinh chút mâu thuẫn mà cãi nhau, lão phu nhân tính tình cũng cực kỳ ghê gớm, giận dỗi một cái đã ngay tức khắc từ phương Nam bay qua.

Mọi người sau khi biết chuyện thì cực kỳ kinh hãi. Lão phu nhân vốn dĩ đã có bệnh huyết áp cao, dọc đường chẳng may xảy ra chuyện gì đó thì đúng là hối hận không kịp.

Giang Nhan Tức với Ôn lão phu nhân thế mà lại cực kỳ hợp nhau.

Nói chuyện không ngừng nghỉ, lão phu nhân cười híp mắt nói: “Đứa bé Nhan Tức này nếu mà đi làm dâu nhà nào thì nhà đó đúng là phải có vận may tốt lắm đấy.”

Lâm Vận sao lại không hiểu ý tứ của lão phu nhân, chỉ có điều kiêng dè thân phận của bản thân nên trên mặt cũng chỉ cười cười chứ cũng không tiếp lời.

Ôn Thuần Chi lại không hề đúng lúc phun ra tiếng cười nghe có phần giễu cợt, Giang Nhan Tức ngước mắt qua nhìn.

Ôn lão phu nhân đánh vào người Ôn Thuần Chi một cái: “Cháu cười cái gì thế?”

Ôn Thuần Chi nhướng mày: “Cháu có cười sao?”

Ôn lão phu nhân khiển trách: “Cái thằng nhóc này, tính tình cứ kỳ cục vậy là thế nào.”

Thật ra tâm tư của Giang Nhan Tứ dành cho mình Ôn Thuần Chi đều nhìn ra được. Thế rồi đến khi đem chuyện này bày thẳng thắn ra trước mặt lại là vào một hôm Ôn Thuần Chi với Giang Tứ hợp tác đầu tư vào bộ phim điện ảnh, phòng vé được bán ra đã phá vỡ kỷ lục một trăm triệu.

Giang Tứ tổ chức một bữa tiệc nhỏ, Giang Nhan Tức đương nhiên cũng có mặt.

Ninh Tắc Mộ đẩy cửa phòng bao muốn ra ngoài hút điếu thuốc thì nghe thấy giọng nói tức tối của Giang Nhan Tức: “Mẹ kiếp, Ôn Thuần Chi! Anh đúng là thằng khốn nạn!”

Ninh Tắc Mộ ngượng ngùng đem thuốc lá kẹp lên bên miệng, giơ tay lên chạm nhẹ vào đầu mũi, bước lên bên cạnh Giang Nhan Tức: “Có chuyện gì thế?”

Tâm tư dành cho Ôn Thuần Chi của Giang Nhan Tức, Ninh Tắc Mộ và mọi người đều nhìn thấy hết, hơn nữa cũng biết rõ Ôn Thuần Chi không hề có chút tình cảm gì với Giang Nhan Tức.

Ninh Tắc Mộ nói: “Thôi được rồi, dạo gần đây tâm trạng cậu ấy không được tốt, em đừng có đến chọc kính cậu ấy nữa.”

Giang Nhan Tức cười nhạt: “Mấy người có phải đều cảm thấy em là con ngốc không?”

Ninh Tắc Mộ nhả ra làn khói: “Nói vớ vẩn gì vậy?”

“Anh đừng lừa em nữa.” Giang Nhan Tức dành lấy điếu thuốc của Ninh Tắc Mộ, “Đám đàn ông các anh đều là lũ lòng lang dạ sói!”

Ninh Tắc Mộ cười nói: “Aiya, sao em có thể nói vậy chứ, đừng có mà vơ đũa cả nắm có được không hả.”

Giang Nhan Tức hạ khóe miệng xuống: “Vậy sao anh với Vu Cẩn lại ly hôn? Hả?”

Ninh Tắc Mộ thản nhiên đáp: “Tính cách không hợp, không thể ở bên nhau lâu dài.”

Hai người yên lặng hút thuốc, Giang Nhan Tức gàn tàn thuốc vào trong gạt tàn, dường như nhớ ra gì đó: “Chẳng lẽ Ôn Thuần Chi định đợi cô bé đó thật à?”

Ninh Tắc Mộ: “Không biết nữa, chỉ có điều anh có thể nói với em một chuyện.”

“Lẫm Nhiên, em biết chứ?”

“Là cái cô nữ minh tinh tuyến ba?” Ngữ khí của Giang Nhan Tức có chút khinh thường.

Ninh Tắc Mộ cười cười, ngón tay đang kẹp điếu thuốc gãi gãi lên vùng lông mày, nghiêng đầu nhìn cô ta: “Em có biết vì sao lúc đầu Ôn Thuần Chi lại thích cô ta không?”

Giang Nhan Tức: “Tại sao?”

Ninh Tắc Mộ chậm rãi giải thích: “Em không cảm thấy Lẫm Nhiên với cô bé đó có phần giống nhau sao? Ôn Thuần Chi người này trước giờ chỉ quan tâm tới sự hài lòng vui sướng của bản thân, vậy mà đối với cô bé này thì lại cực kỳ nhẫn nại kiêng dè.”

“Lúc đầu cô bé đó cũng theo đuổi cậu ấy, Ôn Thuần Chi khi ấy lo lắng cho con gái nhà người ta, sợ rằng bản thân sẽ làm hại cô bé đó, cũng đã có một đoạn thời gian cắt đứt mọi liên lạc, mà trong khoảng thời gian đó Lẫm Nhiên lại đúng lúc xuất hiện.”

Giang Nhan Tức nhìn anh: “Thế nên anh cảm thấy lần này anh ấy là thật lòng sao?”

Ninh Tắc Mộ ý tứ không rõ ràng: “Thật lòng hay không anh cũng không rõ, nhưng mà cô bé đó ở trong lòng Ôn Thuần Chi quả thật vẫn có một chút phân lượng.”

Chuyện bộ phim điện ảnh do Ôn Thuần Chi đầu tư được bán ra với số vé vượt mức một trăm triệu cũng đã truyền đến tai Úc Hỉ đang ở tận Frankfort, đó cũng được coi như là bộ phim đầu tiên trong nước có số vé bán ra phá vỡ kỷ lục như vậy. Thế mà cũng thật kỳ lạ, bộ phim nổi như vậy mà đóng vai nữ chính là Lẫm Nhiên sau khi nhận giải ảnh hậu xong thì lại không hề có một chút tin tức nào nữa.

Lúc Úc Hỉ đọc những tin tức này thì tâm trạng cực kỳ bình lặng.

Trong một năm xuất ngoại đến nay, Úc Hỉ cũng đã từng nhận qua điện thoại của Ôn Thuần Chi.

Tối hôm đó cô sốt cao, vừa uống thuốc hạ sốt chuẩn bị đi nghỉ ngơi. Ngủ đến nửa đêm thì tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ lại nhận nghe một cuộc điện thoại của người lạ.

Có lẽ anh đã uống không ít, men say nồng đậm hỏi cô: “Hỉ Hỉ, khi nào em mới trở về?”

Có lúc Úc Hỉ thật sự không nhìn rõ được anh, rõ ràng hai người đã hơn nửa năm không hề liên lạc, làm thế nào mà anh có thể trong lúc say rượu lại làm như không có chuyện gì xảy ra, giống như bọn họ vẫn là một đôi tình nhân như ngày xưa gọi điện thoại đến hỏi cô.

“Hỉ Hỉ, khi nào em mới trở về?”

~Hết chương 52~

Học Sinh ” Cá Biệt” Có Thực Sự Là ” Cá Biệt”?

Đối với học sinh được gọi là “cá biệt” thì các em đó thường nhậy cảm về chuyển động, ngồi một chỗ không yên, tay chân phải ngó ngoáy, chọc bạn này, ghẹo bạn kia và không tập trung lâu vào bất cứ điều gì. Đó là trí tuệ hình thể. Nếu biết định hướng và đào tạo đúng cách các em sẽ trở thành các nghệ sĩ, vận động viên, nhà hoạt động xã hội rất xuất sắc. Những em này thường thông minh nhưng điểm số không cao vì không chuyên chú vào một môn nào. Năng lượng của các em hướng ra bên ngoài. Chính vì điều đó Trí tuệ giao tiếp phát triển. Những nhà lãnh đạo lớn, các chính khách nổi tiếng trên thế giới thường là những người có cấu trúc tâm trí theo dạng này.

Một loại “cá biệt” khác là nhút nhát, luôn sợ hãi và mặc cảm tự ti vì rất nhiều lý do khách quan và chủ quan. Do những tổn thương về tình cảm gia đình, chơi game quá nhiều hoặc bẩm sinh những em này gặp khó khăn trong lúc nói, giao tiếp nên sống khép kín, chìm đắm dẫn đến trầm cảm. Tuy nhiên những em này lại phát triển trí tuệ thuộc về chiều sâu như Trí tuệ không gian – hội họa, trí tuệ âm nhạc, trí tuệ logic – toán học.

Tại Trường IVS, những em học sinh được cho là “cá biệt” này hoàn toàn không cá biệt mà chúng ta coi các em là riêng biệt, khác biệt và đặc biệt. Mỗi em mang trong mình nhiều tiềm năng to lớn và bằng các phương pháp đặc biệt, Trường IVS giúp các em bộc lộ và phát triển đúng sức mạnh của mình. Với khả năng về chuyển động, các môn thể thao như bóng rổ, bóng đá, võ thuật là hoàn toàn thích hợp. Với khả năng phát triển cao về cảm nhận, các bộ môn như âm nhạc, thuyết trình, hội họa, nấu ăn đem lại cho các em sự cân bằng và niềm hân hoan khi hoàn thành tác phẩm nghệ thuật của chính mình. Khi năng lượng được giải phóng và cân bằng, việc học văn hóa trở nên dễ dàng hơn và lúc đó niềm hứng thú với học tập bắt đầu xuất hiện.

Với quan điểm giáo dục là làm bộc lộ năng lực thật của con người, giúp cho con người sống có ý nghĩa và hạnh phúc, trong 9 năm qua Trường IVS đã là điểm đến tin cậy cho các bậc phụ huynh có con là học sinh cá biệt, nghiện game và hiếu động. IVS là nơi các con được học tập theo phương pháp mới, được rèn luyện cả về thể chất lẫn tinh thần để tỏa sáng trong tương lai.

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Lũ Học Sinh Cá Biệt Chương 37 trên website Psc.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!