Cá Cược Với Người Yêu / 2023 / Top 19 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Psc.edu.vn

Cá Cược Với Tình Yêu / 2023

CÁ CƯỢC VỚI TÌNH YÊU Tác giả: Jennifer Crusie Dịch giả: Nguyễn Mai Trang *** Minerva Dobbs biết rằng chuyện sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi chỉ là chuyện cổ tích, đặc biệt là với một người đàn…

Giao hàng toàn quốc

Được kiểm tra hàng

Thanh toán khi nhận hàng

Chất lượng, Uy tín

7 ngày đổi trả dễ dàng

Hỗ trợ xuất hóa đơn đỏ

Giới thiệu Cá Cược Với Tình Yêu

CÁ CƯỢC VỚI TÌNH YÊU

Tác giả: Jennifer Crusie

Dịch giả: Nguyễn Mai Trang

***

Minerva Dobbs biết rằng chuyện sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi chỉ là chuyện cổ tích, đặc biệt là với một người đàn ông mời cô đi ăn tối chỉ để thắng một vụ cá cược như Calvin Morrisey.

Calvin Morrisey thừa biết việc chịu trách nhiệm là bất khả thi, đặc biệt là với một người phụ nữ gàn dở như Min Dobbs. Khi hai người nói lời chào tạm biệt vào cuối bữa tối, họ cũng nhanh chóng chia tay và đồng ý sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Nhưng Định mệnh lại có những kế hoạch khác và không lâu sau Min và Cal đã gặp lại nhau. Họ sẽ phải đối phó với những người bạn thích xen vào chuyện người khác, một anh bạn trai cũ ưa ghen tuông, bánh vòng Krispy Kreme, một nhà tâm lý học dai như đỉa, thuyết hỗn mang, một cô dâu phát rồ, món gà sốt nấm, một chú mèo tinh khôn quái đản, những quả cầu tuyết, hai bà mẹ cực kỳ kinh khủng, những đôi giày tuyệt đẹp và những lời bày tỏ còn táo bạo hơn những gì ai trong hai người từng mơ đến. Bao gồm cả canh bạc lớn hơn hết thảy – tình yêu thực sự.

Mời các bạn đón đọc!

Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Tuy nhiên tuỳ vào từng loại sản phẩm hoặc phương thức, địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, …

Thông tin chi tiết

Công ty phát hành

Chibooks

Ngày xuất bản

05-2012

Kích thước

14.5 x 20.5 cm

Loại bìa

Bìa mềm

Số trang

468

Nhà xuất bản

Nhà Xuất Bản Văn Học

SKU

2512486541291

Vụ Cá Cược Tình Yêu / 2023

“Nếu tình cảm mà dành cho nàng là thật, thì những chuyện linh tinh kia có đáng gì. Có những sự thật chẳng ai cần biết, hiểu không?”

***

Tiết ba, Bảo lò dò xuống phòng hội đồng kiếm nước uống. Thò đầu vào liếc mấy cái để đảm bảo rằng không có vị bảo mẫu đáng kính nào ngủ gật trong đó, Bảo hiên ngang tự thưởng cho mình một cốc Laska mát lạnh. Đúng lúc đó thì tiếng kẹt cửa, âm thanh ghê rợn nhất lúc này, vang lên. Bảo lúng túng quay ra. Nhưng, trước mặt nó, may thay, không phải là một gương mặt cau có và nhiều nếp nhăn nào đó như tưởng tượng, mà lại là một khuoonmawtj bầu bĩnh, hai bím tóc gọn gàng ngang vai, chiếc cặp chéo màu hồng nổi bật trên nền áo vải đồng phục trắng đến…lóa cả mắt…Bảo cố lấy một vẻ đáng tin nhất cho cái giọng ấp úng của nó: “Em…em…tìm ai?!”. May cho Bảo, cô bé kia giật mình, còn ấp úng hơn:

– Dạ…em tìm cô…Tâm ạ!

Bảo ngồi tụng bài địa trong tiếng chuông vào tiết kết thúc sự hỗn loạn một cách có khoa học của một lớp học bình thường lúc đầu giờ. Tiết địa bắt đầu, Bảo ngạc nhiên khi tiếng râm ran vương vấn lại ở dãy bàn trên. Khi nó đang tìm cách cập nhật thông tin, thì quả dưa lê đã lăn xuống bàn nó, Vinh quay xuống, bộ mặt nghiêm trọng:

– Này, lớp mình sắp có thêm một đứa nữa đấy!

Bảo đang sắp sửa ca bài “Em là ai, cô gái hay…chàng trai?!” thì chợt giật mình khi nhớ tới nhóc hôm qua. Nó nhăn nhó:

– Có thêm ai hay không thì tao cũng có giàu hơn đâu.

Vinh ngắm cái quạt trần bâng quơ:

– Biết đâu được đấy, nhỡ mày giàu hơn thật thì sao. Đó là một đứa con gái mà…

Cái kiểu lấp lửng trong thái độ của Vinh làm Bảo hơi khó chịu. Nó gật gù:

– Ưm…lại muốn cá chứ gì? Được, tao sẽ cưa đổ nó.

Câu mà Bảo vừa xướng lên làm cả bọn xung quanh “ồ” lên. Vinh khoái trá ra mặt:

Bảo nhăn trán:

– Tao chưa biết gì về nó, ít nhất cũng phải là năm tuần.

-Thì cũng đồng nghĩa với việc nó chưa biết gì về mày, về chuyện mày là chuyên gia cưa kéo đi phệt các em…

– Thôi được rồi. Bốn tuần! Ra điều kiện đi! – Bảo nhún vai.

– Tay trong tay một vòng quanh sân bóng rổ trường mình. Ok ?!?

– Gì cũng được.

Bản hợp đồng đã được kí…

Hết tiết, Bảo mò sang lớp Nhật, vỗ vai thằng bạn đang có những giấc mơ đẹp.

– Dậy. Làm việc đi chứ mày?

Nhật nhắm tịt mắt:

– Cứ nói đi. Tao nghe.

– Một đứa mới toanh. Một tháng.

Nhật bật dậy như chưa từng ngủ, chém tay vào không khí:

– Sẵn sàng!

– Hôm qua, lúc vào lớp, nàng có mặc đồng phục trường mình không?

Bảo gật dầu. Nhật lật lật vài quyển sổ điện thoại, rồi nhấc máy cho một đứa khác: “Có việc cho mày này, mày nhớ cái cửa hàng chuyên may quần áo cho trường mình không?…Đấy, đấy, đúng rồi…Tìm đến đây, bịa cho khéo vào và lấy cho tao số đo của một đứa con gái. Nhớ này. Ngô Việt Nga, lớp thằng Bảo…”. Nhật ngồi ghi ghi chép chép một lúc, lại quay sang Bảo:

– Này, mày nhìn thấy nàng vào hàng net à?

– Chính mắt tao. Thế mà nghĩ tao lại nhầm hai cái bím tóc ấy với ai?!

Nhật lại lần mò những quyển sổ điện thoại, mãi rồi mới bấm máy:

– Nhật đây…Ừ, lâu lám rồi không gặp…Xời, tao vẫn khỏe…Nhờ việc nho nhỏ này, có phải lần trước mày nói với tao là quen một thằng trong hội hacker Việt Nam không?…Đúng, chính xác, tìm cho tao số điện thoại hoặc mail gã đấy? Ừ, ngay bây giờ…

Bảo ngồi đằng sau, ngắm thằng bạn lau kính liên tục và bật cười khi hình dung ra một con kiến chăm chỉ…

Hai ngày sau, những thông tin đầu tiên đã có. Nhật gập ba quyển lưu bú lại, chuyển cho Bảo tờ giấy nó vừa tổng kết. Bảo lướt qua vài cái gạch dầu dòng cơ bản về sở thích “Korean film, Wonbin, màu vàng, hoa făng… ” chà… một cô nàng lãng mạn đây. Bảo ngước lên nhìn Nhật:

– Mày đang chat với ai đấy?

– Hacker 13 – Nhật đáp cụt lủn.

– Là ai? Cái gã trong hacker Việt Nam đó à?

Nhật không trả lời, hỏi lại:

– Mày đọc cho tao ID và email của nàng được không, hỏi nhiều?

– “Tiểu thư Z”, còn mailbox là [email protected]

Chuông điện thoại, Nhật với tay nhấc máy: “Alo. A, ừ. Đọc đi…rồi. Cảm ơn. Bye”. Nó ném mẩu giấy vừa ghi sang cho Bảo: “Số đo này”, rồi quay ra chat tiếp với cái gã hacker gì đó. Một lúc, nó vỗ đầu “Tí quên cái khoản này”, rồi bấm máy: “…Đi theo nàng nhưng giữ khoảng cách nhất định, ghi lại cho tao lộ trình về nhà của nàng là được. Không, đừng gọi, xong thì mail luôn. Bye”…

Nhật dập máy cái “bụp”, đẩy chiếc ghế xoay ra, “Đày đủ rồi đấy. Gọi cho Long đi mày”. Cảm thấy tỉnh táo hẳn người, Bảo vồ lấy điện thoại: “Có thể chứ. Bây giờ cuộc chơi mới chính thức bắt đầu”…

Trong tất cả các phi vụ như thế này và tương tự như thế này, bao giờ cũng vậy, Nhật là là đứa thu thập thông tin cần thiết, Long vạch ra kế hoạch, chỉ dẫn, giăng bẫy, còn Bảo chỉ việc hành động…Một ê-kíp hoàn hảo, làm việc ăn khớp, và chưa bao giờ thất bại!

Trong thời gian Long nghiên cứu… hồ sơ về Nga thì Bảo đi cắt đầu Wonbin và nghiền ngẫm đống bảo Điện ảnh Nhật vừa tha về. Long nhờ Nhật kiếm thêm mấy cái áo… màu vàng nữa cho Bảo. Ai vào việc nấy. Kỷ luật phải biết!…

…Long trải tấm bản đồ lên bàn, nó lấy bút đánh dấu tô lên đoạn đường Nga đi từ trường về nhà:

– …Trong thời gian nàng lấy xe thì mày sẽ đi ra chỗ này – Long khoanh tròn một điểm – Đó là một trạm xe bus. Khi nàng đạp xe qua đấy, nàng sẽ nhìn thấy mày…

– Giả dụ nàng không nhìn thấy tao? – Bảo “giơ tay”.

– Yên tâm đi, cái màu vàng kinh dị trên áo mày thì ruồi nó cũng phải dừng lại vì tưởng đèn giao thông – Nhật giải đáp câu hỏi của Bảo.

Long giơ tay ra hiệu im lặng, nó nói tiếp:

Bảo gật đầu: “Yên tâm, khi tao nói một cách nghiêm túc kèm theo một nụ cười thì không cô gái nào bỏ tao lại được đâu. Tự tin có thừa”.

– Áo trắng, quần bò, cặp chéo màu hồng, kẹp tóc xanh… – Bảo nói chẳng cần nghĩ.

– Ổn! Cứ nói tuốt ra, càng nhiều càng tốt. Con gái thích con trai nhớ về mình từ cái nhìn đầu tiên. Một việc cuối này. Khi về tới nhà nàng thì nhớ “bỏ quên” trên giỏ xe nàng cái này – nó quăng cho Bảo một quyển vở – Trong này có một cái ảnh mày khoác vai… Wonbin được thằng Nhật xử lí kĩ thuật số cực khéo, đảm bảo như thật…

– Để làm gì? – Bảo ngắt lời.

Long cười ranh mãnh:

– Rồi mày sẽ thấy hiệu quả của nó.

…Tất cả diễn ra đúng như cái đầu vĩ đại của Long tính toán. Đến tối, Nga rối rít gọi điện đến hỏi về cái vụ thần tượng của nàng khoác vai Bảo trong “quyển vở bỏ quên”. Bảo nói từ tờ giấy Long đưa lúc sáng:

– À, đó là cái lần mình đi Hàn chơi hè năm ngoái… Mà thôi, để mai đến lớp nói chuyện được không? Mình phải đi mua thuốc cho mẹ bây giờ, mẹ mình ốm.

Bảo chúc Nga… ngủ ngon rồi dập máy. Long? Bảo phục nó lắm. Mỗi tội nó nói “mày không nên nói qua điện thoại nhiều, nói chung mày chỉ có… sức hút khi nói chuyện trực tiếp thôi”, còn Bảo nó thấy mình… lúc nào cũng có sức hút (!).

Trong vụ nà, Nhật còn lo phần quản lí mạng. Nó dùng mã ID và mã mail để kiểm tra, sàng lọc những thứ “có ảnh hưởng”. Ví dụ cách đây vài hôm, nó tóm được mấy cái mail của một gã nào đó có vài câu tán tinh Nga, nó dò ra “tên phá hoại” này học cùng trường. Nhật chuyển qua cho Long. Long xem xét một lúc rồi quyết định dùng một cô bạn để “tách” thằng này ra. Đồng thời nhờ gã hacker 13 gửi vài con virut qua mail để gã kia hết lên net luôn. Không thể cản được gã ra hàng nhưng hạn chế được thế là tốt rồi. Một vài kẻ khác cũng chịu số phận tương tự khi có dấu hiệu… khả nghi. Theo lời Long nói, trong thời gian này, không nên cho Nga tiếp xúc nhiều với ai ngoài Bảo…

Kết quả của một vụ đàm phán hữu nghị giữa Long và tên bí thư lớp Bảo là một đĩa phiên bản mới của Final Fantasy đổi lấy việc Bảo sẽ ngồi cạnh Nga trong một tháng, bọn nó cũng chỉ cần thế!

…Bảo nhận ra nhiều điều ở Nga khi ngồi cạnh. Nga không có duyên ăn nói lắm, cũng chẳng nổi bậ trong cái thế giới đầy những cô gái cá tính có cái “tôi” to tướng, nhưng Nga lại cho Bảo cái cảm giác bình yên và dễ chịu khi ngồi cạnh, Nga biết lắng nghe những gì Bảo nói, và cái khuôn mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn ấy làm Bảo thấy như có lỗi khi nói những thứ học thuộc từ các tờ giấy Long đưa…

Tất cả vẫn nằm trong khả năng kiểm soát của Long và Nhật. Từ lúc bắt đầu ngồi cạnh Nga, ngày nào Bảo cũng để một bông făng vào ngăn bàn Nga và thích thú ngắm sự ngạc nhiên sung sướng của Nga, mỗi lúc như thế Bảo thấy chút chút rung động, nhưng nó lại tự nhắc: Đây là công vieeck, không để lẫn lộn tình cảm vào.

Tối hôm qua, Long nhìn lịch: “còn một tuần”, và nó quyết định sẽ kết thúc nhanh kế hoạch. Mở đầu sẽ là việc Bảo nghỉ ở nhà, cùng với nó sẽ lad sự… “nghỉ” của những đóa făng, và như vậy chắc Nga cũng đủ thông minh đoán ra ai đã tặng hoa cho mình. Tiếp theo, là những bước chuẩn bị cho quả tên lửa cuối, Nhật lên mạng dưới cái tên con gái và “tình cờ” chat với Nga. Nó hỏi Nga học ở đâu. Khi Nga nói lớp và trường thì Nhật nháy một cái mặt ngạc nhiên và:

– …Mình có một thằng bạn cũ học ở đấy. Tên gã là… Bảo!

Nga gõ lại: “Mình cũng có nói chuyện với gã ấy vài lần”.

Nhật cười khoái chí, nghĩ thầm: “Nhát thật! Không dám nói là ngồi cạnh ư?”, bắt đầu gõ theo kịch bản của Long.

Nga chỉ còn biết “Thế à?”, mới lại “Thật á?” và cố với vát “Phải có nhược điểm gì chứ nhỉ?”. Nhật cười khì vì câu hỏi cũng không ngoài dự tính của Long. “Nhược điểm duy nhất của gã chắc là quá… kén chọn. Ví như mình chưa từng thấy gã tặng hoa cho con gái bao giờ. Chắc chỉ tặng hoa cho người gã yêu…”. Nhật biết Nga đang… lơ lửng…

Hôm sau, Bảo rủ Nga đi xem phim, đúng như bàn tay nhào nặn của Long, có lẽ nghĩ đấy là cơ hội chuộc lỗi nên Nga đồng ý ngay (!)

Bảo chẳng làm tụi nó thất vọng. Vì khi Bảo nói ra ba từ đã tập cả ngàn lần trước gương thì Nga lặng lẽ cầm lấy tay nó !?

Phần thủ tục, Bảo dắt tay Nga đi một vòng quanh sân bóng rổ trước sự chứng kiến của đầy đủ các nhân vật phụ đanh đứng trong một góc trường.

Hết giờ ra chơi, Bảo bước tới chỗ bọn nó. Vinh chìa tay ra: “Được lắm. Mày giỏi thật. Tao thua rồi!”. Bảo gạt tay Vinh ra: “Không! Người thua là tao – Tao đã gục nàng trước. Coi như hòa thôi…”

Im lặng! Một giây… Hai giây… Bùng nổ! Cả lũ ầm ĩ lên, Vinh cười rõ tươi: “Đùa hay thật đấy? Sao mày không nói luôn để dừng lại ngay?”. Bảo không nói gì. Long nhún vai: “Điều này thì tao cũng không dự tính nổi. Chỉ biết chúc mừng mày thôi!”. Rồi nó hét to “Bọn tao thất nghiệp rồi đấy!”. Bảo kéo Long ra một góc, bối rối: “Nhưng tao có phải nói thật với Nga về chuyện cá cược không?”. Long nhăn mũi: “Nếu tình cảm mà dành cho nàng là thật, thì những chuyện linh tinh kia có đáng gì. Có những sự thật chẳng ai cần biết, hiểu không?”

Minh Nhật

Vụ Cá Cược Tình Yêu (Phần Ii) / 2023

Bạn đang đọc truyện Vụ cá cược tình yêu (Phần II) của tác giả nakawillki_ss trên website đọc truyện online. Trở lại hiện thực, thời gian chẳng mấy chốc trôi qua. Kiệt và Chi đều đã đi và xa cách nhau được 2 năm. Cuộc sống của mọi người bây giờ đều đã thay đổi. Nhi và Phong giờ đã gần đính hôn, hai đôi này luôn làm mọi người thấy ngứa mắt (Vì họ quá tình cảm). Còn đối với Triều thì hơi khó khăn một chút vì cô nàng nhiều hiểu biết Ly của chúng ta chưa chịu nhận lời. Vì vậy cuộc sống đơn độc chỉ còn có Triều và Kiệt mà thôi hời gian chẳng mấy chốc trôi qua, tôi (Kiệt) đã ở Nhật được 2 năm rồi. Cuộc sống của tôi ở đây thì hơi gặp một chút khó khăn. Các bạn biết đấy Nhật vào mùa đông rất lạnh chẳng như VN, và những lúc như vậy tôi chỉ mong có Chi ở bên mình nhưng nay chẳng biết tung tích cô ấy ở đâu nữa? Nhưng tôi biết rằng Chi làm như vậy cũng chỉ là thử thách tình yêu của tôi đối với cô ấy và tương lai cho gia đình của chúng tôi. Thực sự mà nói thì tôi đã thu thập được rất nhiều thứ khi ở đây nhưng thứ mà tôi không thích đó là các cô bạn gái người Nhật. Đa số các cô thì tôi đều giơ ngón áp út lên và các cô ấy tự động rút nhưng riêng đối với 1 cô gái thì tôi thực sự chẳng biết làm như thế nào? Vì tôi đã nói với cô ấy rất nhiều rằng tôi đã có vợ và sẽ không thích cô ấy nhưng cô ấy thực sự bỏ ngoài tai những lời này. Mỗi lần cô ấy bám theo là tôi chỉ hy vọng rằng ba vợ hoặc vợ tôi đang không dám sát. Nếu không chắc tôi chỉ có đường chết mất và cuối cùng luôn là câu than thở của tôi “Vợ ơi sao vợ lại làm khổ chồng thế này”. Kiệt hiện đang đi bộ giữa hai hàng cây anh đào, thời điểm sắp sang thu nên lá cây rụng nhiều và làm Kiệt lại càng muốn suy nghĩ nhiều hơn và đặc biệt là cô vợ đáng yêu của mình

Đọc Truyện Cá Cược Nhé ! Anh Sẽ Phải Yêu Em ! / 2023

Chap 6: Lay động

Nó bị nhỏ kia kéo tay lôi đi đến WC thì bị dúi xuống.Cả đám vây quanh nó, đứa nào cũng khoanh tay nhìn khinh bỉ. Con nhỏ cầm đầu ngồi một chân, đưa tay nâng cằm nó lên:

– Thế này mà dmá bám đuôi anh Minh sao? Con nhỏ xấu xí!

Cô ta bóp tay mạnh hơn, cằm nó đau nhói. Sao bọn này lại xuất hiện ở đây chứ? Không được! Phải nghĩ cách gì mới được!

– Chị hai! Chị ra đi. Em lôi nó tới rồi nè. Tưởng thế nào chứ chỉ là loại bám đuôi thôi!

Một nhỏ khác vào phòng vệ sinh kêu ai đó đi ra. Người đó vừa mới bước ra nó sững người. Thì ra đều là kế hoạch của cô ta. Nhưng giờ đâu có hắn làm lá chắn, mình sẽ chết trong tay cô ta mất. Ngọc Anh từ từ tiến lại gần nó, đôi mắt xanh giờ không còn là vẻ thơ ngây nữa mà thay vào đó là sự căm phẫn của một mụ phù thủy. Nhỏ gằn giọng:

– Mày tưởng mày có thể lừa được tao mãi sao, con đ*** kia?

Nó không nói gì. Nó biết chắc bây giờ mà mở mồm là ăn đòn ngay. Làm ơn, làm ơn có ai đó đến cứu tôi đi, làm ơn..!

– Đánh nó!- Ngọc Anh lùi lại, phất tay cho cả lũ tiến lên.

Đứa thì đạp, đứa thì túm tóc, chúng cứ nhằm khuôn mặt mà đánh. Nó nhắm mắt hứng ìchịu, dù gì đây cũng đâu phải lần đầu. Nhưng….nó chưa bao giờ bị đánh vì một thằng con trai mà hơn nữa nó lại chả làm gì cả. Chỉ là một vụ mua bán mà ở đây nó là món hàng. Đôi mắt nó bỗng mở ra. Có tiếng bước chân, liệu nó có được cứu không? Âi đó đang đi đến. Mỗi lúc một gần. Đến khi tất cả đều dừng tay lại thì nó thở phào, chắc nó được cứu rồi.

– Anh…Thiên Minh- Ngọc Anh run sợ trước dáng vẻ cao ngạo và muốn giết người đến nơi của hắn. Chưa bao giờ nhỏ thấy ánh mắt hắn đáng sợ như vậy. ”Nhưng chính anh ấy đã nói nó chỉ là một cái đuôi thôi mà. Sao lại đi vào đây?”

Là hắn, là hắn sao? May quá vậy là nó được cứu rồi. Khuôn mặt nó đang có bàn tay rắn chắc của ai đó chạm vào, không ấm, chỉ là cảm giác lạnh buốt đến sống lưng.

– 500 triệu mà sao chất lượng kém thế- Giọng nói ấy, cái giọng nói khinh bỉ ấy vang lên. Nó chợt nhân thấy, hình như hắn tới tay không phải để cứu nó. Hắn cũng vậy. Cũng như đám người kia chế giễu nó, cũng đánh vào tim nó một đòn rất đâu. Một vết thương tưởng như đã thành sẹo và biến mất. ”Trẻ mồ côi thì sao? Các người có ba mẹ thì mới không thấu hiểu nỗi khổ của những người như chúng tôi”. Một giọt nước mắt lăn trên mi nó nhưng chay vào trong, nó không được yếu đuối.

Đôi mắt nâu hơi dao động. Một lần nữa hắn phải kìm nén trái tim mình, đứng dậy và lại rảo bước.

– Nếu đánh thì vào tận trong nhà nữ mà đánh chứ đùng đánh ở ngay ngoài thế chứ!

Cả đám cười- những nụ cưừoi nham hiểm.Ngọc Anh là người vui nhất. Nhỏ còn tưởng hắn tới cứu nó những không phải, là đến để cho nó thêm rẽ tiền mà thôi.

– Đánh tiếp! Đánh cho biến dạng luôn cũng được!

Giọng nói dịu dàng ấy sao giờ như tiếng sấm ngang trời. Nó không nhớ mình đã bị đánh bao nhiêu nữa chỉ biết có một vòng tay ấm áp bế nó lên. Ấm lắm! Lần đầu tiên nó cảm nhận được sự ấm áp. Người đó là ai? Nó không biết, liệu có khi nào là hắn không?

Đằng sau cánh cửa, một đôi bàn tay nắm lại. Chưa bao giờ hắn biết đến chia sẽ một thứ gì, người con gái đó lại càng không. Đúng là ”cái loại tình yêu”, rẽ tiền và bất chợt. Nhưng hắn lại không thể làm nó hạnh phúc như bao chàng trai đang yêu khác. Trái tim và lí trí, lí trí hắn sẽ thắng. Làn môi lại nhếch lên.

– Bông hoa hồng có gai mà lại có người cầm không bọc giấy à?

Nhỏ Ngọc Anh vẫn ngồi thừ ra. Sao ngày hôm nay ai cũng đáng sợ hết vậy? Mà lại vì nó nữa chứ. Thật không thể tha thứ được.

~*~*~*~* – Tôi cần tiền! Xin ông đó! – Không! Biến đi lũ rẽ rách! – Xin ông mà! – Đi đi! Cút ra khỏi nhà tôi! Nhanh lên!

– AAAAAAAAAAAAAA- Nó bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên mặt. Lại là cơn ác mộng đod, toàn những người nó chả quen biết nhưng mỗi khi tỉnh dậy thì nó lại khóc. Chả hiểu tại sao nữa.

– Ơ! Đây đâu phải phòng minh?

Nó ngó quanh, không phải là căn nhà chật chội mà là một căn phòng rộng rãi , rộng hơn cả nhà nó. Đêm êm, mang màu trắng trang nhã. Mùi hương nhè nhẹ phảng phất đâu đây. Một mùi hương của loài hoa nó ghét nhất: hoa hồng. Nó chả hiểu nữa.Cứ mỗi khi ra thăm mộ mẹ lại thấy có bó hoa hồng nên dần dần nó thấy chướng mắt vô cùng. Nhưng mà đây là nơi nào vậy? Không phải nó chết rồi chứ? Uầy, chết mà sống sung sướng thế này thì mình tự vẫn sớm cho rồi.Thấy bảo chết đi là hết mà.

– Hay mình bị bán đi nhỉ?

– Anh bái phục em luôn đấy, vết thương như vậy mà còn nghĩ linh tinh được nữa.

Bảo Duy mở cửa phìng bị câu nói của nó làm cho suýt hôn đất. Anh thật không thể hiểu nối người con gái này là như thế nào nữa. Chí biết cô gái ấy có một sự thu hút đặc biệt, hấp dẫn cả anh và hắn.

– Em còn thấy đau không? Đói rồi hả? Ăn bát cháo đi!

Nó nhìn anh, có vẻ hưoi ngỡ ngàng. Vòng tay đó là của anh?Thế mà nó còn hy vọng là của hắn chứ. Ngốc ngếch!

– Ơ mà Nhật Anh đâu ạ?

– Về rồi,đến thamư em một lúc rồi làm vẻ mặt tội lỗi đi về rồi!Mà có chuyện gì thế?

– Anh ta nợ em tiền mà! Định quỵt hay sao vậy?

Anh ngớ cả người. Lúc này là lúc nào rồi mà còn tính toán chuyện tiền nong nữa, đúng là con người phi thường.

– Thôi em ăn băt cháo đi cho hồi sức.

– Dạ- Nó đón nhận bát cháo từ anh, ăn ngon lành. Anh cứ ngồi đó ngắm nó, ngắm mãi mà không thấy chán.

– Anh muốn nói với em một chuyện.

– Dạ?- Nó vẫn chăm chú ăn mãi đến khi anh nói câu tiếp theo nó mới ngừng, ngẩng đầu nhìn anh.

~*~*~*~*~*~

– Cảm ơn anh ạ!- Nó cúi người chào anh, cũng may là anh đưa nó về nếu không mất tiền taxi thfi khổ.

– Vâng.

Nó quay người lại. Bàn chân định bước đi bỗng run run. Nó ựo ánh mắt đó, cái ánh mắt như giết chết đối phương. Anh cũng không cho xe chạy. Đứng nhìn bóng dáng cao ngạo dựa vào cửa nhà nó.Có lẽ người đó đang bực tức lắm