Xu Hướng 1/2023 # Đối Diện Với Trẻ Cá Biệt # Top 8 View | Psc.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Đối Diện Với Trẻ Cá Biệt # Top 8 View

Bạn đang xem bài viết Đối Diện Với Trẻ Cá Biệt được cập nhật mới nhất trên website Psc.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trước mặt tôi là một cậu thiếu niên mà người mẹ hết sức lo lắng, mang con đến để mong tìm ra một phương pháp nào đó, có thể cải thiện được tình trạng của em, trẻ học giỏi hiện đang học lớp 12 – không có vấn đề gì về học tập, trừ việc không thích trả lời các câu hỏi, mà chỉ có thể viết ra . Nhưng không có ai là bạn, khả năng diễn đạt ngôn ngữ kém, ứng xử vụng về, hay nổi nóng và có những hành vi rất tách biệt với môi trường xung quanh….

Trẻ cá biệt là một thuật ngữ thường dùng để ám chỉ những trẻ hư hỏng, chống đối, bỏ học hoặc có cách sống trầm cảm, thu rút và là mối băng khoăn cho bố mẹ – phải chăng con là một trẻ tự kỷ ? Thực ra cũng có một tình trạng rối nhiễu tâm lý là rối loạn giao tiếp xã hội – cũng từng được xem là một dạng tự kỷ. Thế nhưng, các trẻ này lại không hẳn như thế vì mà chỉ là những hành vi “chống đối” có chủ đích, khác với các rối loạn hành vi của trẻ tự kỷ là những điều mà chính trẻ cũng không muốn và cũng không thể kiểm soát được – Trẻ Cá biệt cũng là những trẻ thường gắn liền với hai vấn đề lớn mà bố mẹ nào cũng lo lắng : Trẻ không thích đi học, và lại rất mê chơi games. Đây cũng là điều “nhầm lẫn” của bố mẹ khi mang con đến tư vấn tâm lý, đó là mong sao cho các “chuyên viên” có thể dùng các “liệu pháp chuyên môn” để thuyết phục hay giảng giải, thậm chí là “chữa trị” ngay và luôn cho trẻ khói cái chứng lười học và mê game, cộng thêm cái tính dễ nổi nóng, chuyên môn cãi lại bố mẹ. Hầu như 10 người thì hết 9 đều nghĩ tình trạng của trẻ là do những tác động từ bên ngoài ( do xã hội, do bạn bè xấu, do ảnh hưởng của phim ảnh…) mà ít ai nghĩ chính cách ứng xử của những người thân trong gia đình mới là nguyên nhân và đã diễn ra trong thời gian dài.

Các vấn đề này tuy tập trung ở đứa trẻ, nhưng để giải quyết thì không phải là chữa cho trẻ, giống như uống thuốc hay điều trị theo một phác đồ để khỏi bệnh ! Mà tình trạng của trẻ chỉ có thể cải thiện từng bước khi có sự thay đổi trong cách ứng xử trong gia đình, mà khi nói ra thì hầu hết mới nhận ra là do mình đã quá cưng chiều, bảo bọc nhưng lại luôn ..áp đặt và đánh, mắng !

Thực ra, việc cưng chiều con thì 10 phụ huynh có lẽ cũng đến 11 người là có, nhưng sự cưng chiều có nhiều cách khác nhau, mức độ khác nhau và cũng không phải trẻ nào được cưng chiều cũng trở thành cá biệt ! Mà ở đây cá tính của trẻ mới là yếu tố quyết định – Có nhiều trẻ bố mẹ vẫn dạy dỗ và quan tâm một cách nghiêm túc, nhưng vẫn “hư” dưới con mắt của người lớn, hay không được như những gì mà bố mẹ kỳ vọng ! Có trẻ được ăn học tử tế, giáo dục đàng hoàng nhưng vẫn lười, vẫn ích kỷ và vẫn có những hành vi không phù hợp. Đó chính là điều mà ta thường nói : Cha mẹ sinh con – trời sinh tính ! Và đây cũng là những điều mà chúng ta phải chấp nhận : Những giới hạn của lòng mong đợi.

Hẵn là sẽ có nhiều người lấy làm thất vọng về con, nhưng nếu chúng ta biết tôn trọng sự cá biệt, và biết những giới hạn của lòng mong ước… thì hẳn là chúng ta thôi khó chịu và lo lắng cho tương lai của con, vì nghĩ rằng, nếu nó đi “lệch hướng” cái con đường mình đã công phu sửa soạn cho nó với bao tâm huyết , thì chỉ có thể là sự bất hạnh, thất bại đang chờ nó ! Thế nhưng, chính cái tương lai mà chúng ta vẽ ra đó, liệu nó có đúng là một điều hạnh phúc cho trẻ hay không khi đứa trẻ không được là chính nó.

Theo quan điểm giáo dục Tây Phương, thì một đứa trẻ trên 18 tuổi là phải chịu trách nhiệm về bản thân mình. Trẻ phải tự đi trên con đường mà chính nó đã vạch ra, có thể nó sẽ thất bại, gục ngã trong một thời điểm nào đó bởi sự chủ quan, nhưng nó sẽ không thể trách cứ, đổ thừa cho ai về những gì đã xẩy ra cho mình, nó dám nhận trách nhiệm và sẽ có khả năng đứng lên để tiếp tục hành trình. Còn với giáo dục Đông Phương, củng có ưu điểm là sự quan tâm, bảo bọc, thương yêu và hỗ trợ con vô điều kiện. Nhưng cũng chính vì sự gắn bó đó, mà đứa trẻ có khi sẽ không được đi theo cách của nó, mà phải đi theo định hướng của gia đình, nếu có thất bại thì gia đình cũng sẽ gánh phần trách nhiệm. Điều này có thể giúp cho trẻ không quá tổn thương, nhưng lại dễ tạo nên những kẻ vô trách nhiệm và chuyên đổ thừa sự sai lầm cho người khác.

Với những trẻ cá biệt – cũng như những trẻ đặc biệt, khi gặp những khó khăn và hạn chế trong các năng lực học tập, thì tại sao bố mẹ không nhìn ra những khả năng khác rất “cá biệt” của em ? Có thể em sẽ trở thành một người giỏi về một lĩnh vực nào đó, nếu được quan tâm, bỏ qua cái thành kiến mà ai cũng cho là hợp lý – Đó là xem con đường học tập như là một cứu cánh duy nhất , xem trình độ học vấn là thước đo của con người, xem bằng cấp là giá trị mà con người phải đạt được. Trong khi đó, ai cũng thừa biết là cái quan điểm ” cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng nhiều tiền” ! đã gần như là một điều ” chủ đạo” trong giáo dục và trong cả cuộc sống ngày nay. Nhưng tiền thì lại không mua được nhân cách, năng lực bản thân và lòng tự trọng. Đây mới là điều mà đứa trẻ cần phải có.

Chúng ta nên nhìn lại chính cách cư xử và thái độ của mình đối với con cái, không có điều gì có thể dạy con hiệu quả cho bằng sự làm gương, và thay vì chỉ nhìn ra những lỗi lầm của đứa trẻ để tìm mọi cách uốn nắn, bẻ gãy hay ngăn cấm, thì hãy tìm ra những điểm “cá biệt” của trẻ và xem đó chính là những điểm mạnh để hỗ trợ, khuyến khích và tạo cơ hội cho trẻ trải nghiệm và phát triển theo cách riêng. Chúng ta phải cho trẻ cái “quyền thất bại” phải biết chịu trách nhiệm với chính bản thân qua những hoạt động cá nhân tại gia đình. Chính sự bảo bọc, ôm ấp làm thay cho con từ cái ăn, cái mặc cho đến việc “dọn ổ” cho con trong các hoạt động học tập , không dám cho con bước ra ngoài cái “vỏ bọc an toàn” để tự thân vận động, đã khiến cho trẻ không thể rời khỏi ” vòng tay mẹ” để trưởng thành.

Có nhiều người cũng đã nhìn ra các vấn đề của con, nhưng họ lại không biết rằng giải pháp là ở những hoạt động trong gia đình, là hành vị tự giác của đứa trẻ, chứ không phải những khóa ” Kỹ năng sống hàng hiệu” mà họ bỏ tiền triệu ra mua cho con, tưởng rằng sẽ giúp trẻ phát triển ” toàn diện” bằng những khóa học ” cưỡi ngựa xem hoa” mà thực chất chỉ là việc ném tiền qua cửa sổ. Giải pháp chính là những điều tưởng như rất bình thường, đó là một nếp nhà trong bầu khí quan tâm, tôn trọng và chấp nhận nhau tai chính gia đình mình. Những công việc thường ngày, từ việc dọn dẹp, lau chùi, nấu ăn, phơi đồ mà trẻ được hướng dẫn ngay từ nhỏ, để có thể thực hiện một cách tự giác, sẽ giúp cho trẻ tự tin, có các hoạt động tự chủ và lớn lên sẽ có khả năng tự lập chứ không còn là một trẻ “cá biệt” cần phải ” điều trị tâm lý” !

Lê Khanh

Comments

Lâm Đồng: Đối Diện Với Cá Tầm Trung Quốc Nhập Lậu – Tạp Chí Thủy Sản Việt Nam

Gần 3 năm trở lại đây, hộ gia đình ông Phạm Văn Đa, một trong những hộ nuôi cá tầm đầu tiên ở Đà Lạt phải giảm dần sản lượng và giá thành trước sự cạnh tranh giá rẻ của cá tầm Trung Quốc nhập lậu. Cụ thể, trong năm 2011 và năm 2012, mỗi năm sản lượng cá tầm của ông Đa đã xuất bán sỉ và bán lẻ từ 2-3 tấn cho bạn hàng trong, ngoài tỉnh Lâm Đồng, giá bán trên dưới 300 ngàn đồng/kg. Nhưng trong gần 7 tháng đầu năm 2013, chỉ còn bán được từ 5-6 tạ với giá liên tục giảm xuống còn 250 ngàn đồng/kg và hiện nay đang dao động ở mức trên dưới 200 ngàn đồng/kg. Ông Đa kể rằng, ông và một “đồng nghiệp” nuôi cá tầm ở Lạc Dương đã đóng vai người nội trợ đến một cơ sở bán cá tại Đà Lạt, mua được 1 con cá tầm nhập lậu từ Trung Quốc nặng gần 3 kg, giá mỗi ký 90 ngàn đồng, đưa về chế biến món ăn. Khi đặt cạnh bên với con cá tầm nuôi trong ao nhà của mình, ông Đa thấy con cá tầm Trung Quốc nhập lậu với bề ngoài mập tròn như muốn nứt da ra, chiếc miệng ngắn và nhọn hơn; từng miếng thịt nấu chín vừa đưa vào miệng ăn đã tan rã ra như nước lã, rất nhạt nhẽo… 

Cá tầm Lâm Đồng đang đối diện với cá tầm Trung Quốc nhập lậu về bán phá giá

Chủ quầy bán cá tầm của Trung tâm Nghiên cứu cá nước lạnh Tây Nguyên tại chợ Đà Lạt, ông Ứng Văn Đạo cũng đã nhập vai vào người mua cá tầm Trung Quốc nhập lậu về Đà Lạt, nhưng người bán thản nhiên lừa gạt rằng đây là giống cá tầm nuôi ở Lâm Đồng, nay phải bán xuống giá vì sản lượng thu hoạch đang tăng nhanh đột biến (?!). Theo ông Đạo, do người tiêu dùng có tâm lý ham giá rẻ nên khi mua cá tầm Trung Quốc nhập lậu vẫn cứ nhầm tưởng được mua cá tầm nuôi ở Lâm Đồng. Hệ quả trong vòng 2 tháng vừa qua, quầy bán cá tầm Lâm Đồng của ông Đạo – do vẫn bán giá cao gần gấp 2 lần so với giá bán cá tầm Trung Quốc nhập lậu, nên đã giảm lượng bán ra trung bình 50 – 60 kg/ngày xuống còn 15 – 20kg/ngày.

Ông Trần Văn Hào, Chủ tịch Hiệp hội Phát triển cá nước lạnh Việt Nam cho biết: Nghề nuôi cá tầm Nga ở Lâm Đồng đã phát triển gần 10 năm qua, đến nay đã có 17 đơn vị, cá nhân thả nuôi trên 46 ha diện tích mặt nước và 148 lồng bè, đạt sản lượng 400 tấn trong năm 2012 và phấn đấu tăng lên 410 tấn trong năm 2013. Cá tầm Lâm Đồng (chiếm từ 60-70% nguồn giống cá tầm Nga được ấp nở tại Lâm Đồng) được nuôi theo quy trình sạch từ môi trường ao hồ đến nguồn thức ăn, thời gian từ khi thả cá bột giống nuôi đến khi thu hoạch từ 12 tháng trở lên, đạt cân nặng từ 2-3kg/con. Trong khi cá tầm Trung Quốc nhập lậu chỉ nuôi từ 4 tháng trở lên với các chất thức ăn tăng trọng nhanh, nên cũng đạt cân nặng từ 2-3 kg/con, từ đó đã cấu thành giá bán rẻ hơn một nửa giá thành cá tầm nuôi ở Lâm Đồng.

Bên cạnh việc kiến nghị các cơ quan chức năng trong nước cần tăng cường hơn nữa việc kiểm tra, kiểm soát, ngăn chặn và xử lý kịp thời các nguồn cá tầm Trung Quốc nhập lậu vào Việt Nam qua những tuyến đường bộ, đường biển, đường hàng không, Hiệp hội Phát triển cá nước lạnh Việt Nam đã đề xuất những giải pháp trọng tâm, trọng điểm để chủ động tự bảo vệ sản xuất cá tầm trong nước nói chung, trong tỉnh Lâm Đồng nói riêng. Đó là không ngừng hoàn chỉnh quy trình nuôi sạch, xây dựng cơ cấu giá thành bán ra hợp lý, tổ chức liên kết chặt chẽ với các hệ thống phân phối trên thị trường. Tính riêng ở Lâm Đồng, thông qua “chiếc cầu nối” của Hiệp hội Phát triển cá nước lạnh Việt Nam, từ tháng 6/2013, một doanh nghiệp đầu mối ở thành phố Hồ Chí Minh đã bắt đầu thực hiện hợp đồng tiêu thụ 200 tấn cá tầm Lâm Đồng mỗi năm, giá tiêu thụ ổn định theo từng thời điểm thị trường cạnh tranh. Đây được xem một trong những tín hiệu mới khả quan để góp phần bảo vệ, giữ vững giá trị thương hiệu của cá tầm Lâm Đồng trong năm tới.

Người Thầy Hết Lòng Vì Trẻ Em Cá Biệt Với Tài Thu Phục Nhân Tâm

Gần ba mươi năm nay, hình ảnh ông giáo già lọc cọc đi chiếc xe đạp cà tàng đến từng nhà khuyên nhủ học trò, đã trở nên quen thuộc với người dân thị trấn Hòa Thành, tỉnh Tây Ninh. Thậm chí, nếu một ngày không thấy thầy như thế, họ sẽ lấy làm lạ. Đó chính là thầy Phan Công Tâm (SN 1957, ngụ khu phố 4, thị trấn Hòa Thành).

Không khó để chúng tôi tìm tới nhà, cũng là lớp học của thầy giáo già này. Chẳng biết tự bao giờ, thầy Tâm đã trở thành nét đẹp rất riêng của thị trấn Hòa Thành, con xóm nhỏ cũng như được thổi một làn gió mới. Những bà mẹ yên tâm phần nào bởi lũ trẻ mới lớn, vốn “bất trị” bỗng trở nên biết nghe lời, thôi những trò nghịch dại và tìm tới nhà thầy Tâm ngoan ngoãn theo học con chữ.

Ngôi nhà cấp 4 có phần tuềnh toàng của thầy Tâm nằm trong một con hẻm nhỏ. Nơi rộng nhất của căn nhà chỉ đủ thầy kê mấy cái bàn trưng dụng cho lớp Anh văn, có sức chứa từ 15-20 học sinh. Ngay bên cạnh là lớp phụ nhỏ hơn, kê được hai dãy bàn nữa, để dành cho những lớp ít học trò hơn hoặc để thầy kèm mấy đứa cháu. Còn lại phòng khách, thầy dùng làm phòng học vi tính. Trong căn nhà nhỏ đó, thầy Tâm tất bật chạy qua chạy lại giữa các lớp với trình độ học sinh và bài giảng khác nhau. Thấy có khách, thầy dừng bài giảng, nhẹ nhàng dặn học trò những phần có thể tự học rồi niềm nở đón khách.

Bắt đầu câu chuyện về những trang đầu tiên của cuộc đời mình, thầy Tâm từ tốn nói: “Năm 14 tuổi, tôi tưởng mình bị mù vĩnh viễn vì một căn bệnh quái ác mà hồi đó ở Việt Nam chưa thể chữa trị được. Nhà nghèo nên cả gia đình tôi chỉ biết trông chờ vào trời phật. Bố mẹ tôi chẳng còn hy vọng gì có thể chữa lành đôi mắt cho tôi nữa. May thay đang lúc thất vọng nhất thì bà con, họ hàng lối xóm hay tin đã gom góp mỗi người một ít. Sau đó tôi được đi nước ngoài mổ mắt bằng tình thương của lối xóm”.

Thế rồi Tâm thoát cảnh mù lòa, tuy thị lực không thể hoàn toàn bình phục như ban đầu. Lòng khát khao được học, được đọc sách vẫn ngày càng lớn dần trong Tâm. Không thể nhìn rõ mặt chữ, cậu bé Tâm khi ấy mới bước qua tuổi 15, đành gí sát cuốn sách vào tận mắt, miễn sao có thể đọc. Sẵn nỗi sợ rằng chỉ sau một đêm thức dậy, mình sẽ không còn được cầm quyển sách, nên Tâm đọc say sưa tất cả những cuốn sách mà mình tìm thấy.

Bên tách trà nóng, những trang ký ức của gần bốn mươi năm trước, như lại ùa về khiến thầy Tâm nheo nheo con mắt, kể tiếp: “Năm 1975, tôi vừa học hết năm thứ nhất đại học Sư phạm thì đất nước giải phóng. Cha bệnh rồi mất, mẹ cũng mang trọng bệnh, là con út, tôi phải bỏ học để chăm sóc mẹ già. Chính những ngày tháng quanh quẩn bên giường bệnh của mẹ, càng làm trỗi dậy khát khao được học trong tôi hơn bao giờ hết.

Bén duyên nhờ nghề trông trẻ

Nói về cái nghề “gõ đầu trẻ” của mình, thầy Tâm mỉm cười rồi bảo đó là cái duyên thôi. Năm 1988, khi thị trấn Hòa Thành bây giờ còn nghèo nàn, người dân hầu như làm công nhân cho những công ty xung quanh thị trấn. “Cha mẹ bọn trẻ cả ngày tối mặt trong công ty, đành để chúng vật vạ ngoài đường. Bọn trẻ hay tụ tập trước nhà tôi, đứa nào đứa ấy đen nhẻm, lem luốc. Nhìn bọn trẻ, tôi xót lắm, nếu cứ bỏ mặc chúng như vậy không sớm thì muộn cũng sẽ hư. Sau nhiều đêm suy nghĩ tôi quyết định phải làm một điều gì đó cho những đứa trẻ đáng thương này. Tôi chỉ có cái chữ nên cho chúng cái chữ”, thầy cho hay.

Thế là thầy Tâm gom bọn trẻ lại vào căn phòng nhỏ. Thầy bắt đầu giảng cho chúng nhiều điều kỳ thú. Rồi những người cha, người mẹ nghèo suốt ngày bận bịu ấy cũng nhận thấy con mình từ ngày theo thầy Tâm trở nên ngoan hơn. Tiếng lành đồn xa, họ đem con gửi luôn cho thầy. Thầy Tâm bỗng nhiên trở thành thầy giáo kiêm người giữ trẻ từ dạo đó. Dù khi ấy tiền công đôi khi chỉ là lon gạo, nải chuối hay con cá, bó rau nhưng tất cả như vực dậy lòng yêu nghề nơi người thầy bất đắc dĩ. Sau đó, đáp ứng nhu cầu của một số người bạn, thầy Tâm dạy thêm tiếng Anh. Thầy lại lao vào đọc và nghiên cứu các tài liệu tiếng Anh rồi tự soạn giáo trình dạy cho học sinh.

Chị Nguyễn Thị Thanh có đứa con trai khá lì lợm, nhờ thầy dạy dỗ mà nay đã học xong đại học, có việc làm ổn định trên TP. HCM: “Vợ chồng tôi suốt ngày lo việc đồng áng nên nhiều khi bỏ bê con cái, khi phát hiện ra thì chúng cầm đầu lũ trẻ quậy phá từ đầu làng đến cuối xóm. Chúng mới lớn, nói nặng nhẹ gì cũng không nghe. Được mọi người chỉ bảo nên tôi đem con đến gửi hẳn ở nhà thầy Tâm. Ai ngờ chỉ một thời ngắn mà nó đã thay đổi hoàn toàn tính nết”.

Hỏi thầy về bí quyết “thu phục nhân tâm” của mình, thầy Tâm cười xòa bảo: “Thực ra mỗi học sinh là một con người, tôi chỉ lấy tình thương giữa người và người mà cư xử, mong truyền cho các em chút hơi ấm, để các em đủ sức bước tới chứ không có bí quyết gì”. Chỉ vậy thôi mà biết bao đứa trẻ đã thành tài dưới tay thầy, dưới mái nhà cấp bốn vang tiếng ê a của lũ trẻ thơ cùng tiếng giảng bài đều đều của người giáo già.

Suốt mấy chục năm cống hiến cho Xã hội, thầy Tâm đã không màng chút gì cho bản thân mình. Tài sản lớn nhất của thầy vẫn là chiếc xe đạp cũ kỹ. Nét đẹp của thầy vốn phát ra từ chính cái tâm của mình dành cho cuộc đời. Hằng năm, bắt đầu từ tháng Chạp, thầy đã chuẩn bị quà Tết đi tặng mấy chục hộ nghèo. Rồi đầu mùa mưa thầy lại tất tả vận động chương trình cất nhà, chống dột cho những gia đình gặp khó khăn. Từ cụ già đến em bé đều được thầy quan tâm, lo lắng chu toàn. Đặc biệt, đối với những bệnh nhân nghèo, thầy đích thân đến nhà coi sóc, thuốc men cho đến khi lành bệnh.

Chừng ấy năm qua, biết bao lớp học trò thành danh từ ngôi nhà cấp bốn của giáo già ấy, một số người thực sự thành đạt. Thầy bảo, Có lẽ đây là trái ngọt thầy được hái sau bao nhiêu năm vun trồng. Những người học trò ngỗ nghịch năm nào, nay như những đứa con tìm về với cha già của chính mình.

Người thầy đặc biệt của Tây NinhTrao đổi với chúng tôi, ông Huỳnh Sáng, Phó phòng Giáo vụ Trường CĐ Sư phạm Tây Ninh cho biết: “Thầy Tâm là một người có năng lực đặc biệt, còn nhớ hồi chúng tôi học trung học, ngoại ngữ là tiếng Anh và tiếng Pháp. Thế nhưng thầy chỉ miệt mài tự học, tự nghiên cứu mà có thể mở lớp dạy cho các anh chị đủ trình độ đi nước ngoài, thậm chí mở lớp dạy cho các thầy cô chuẩn bị thi cao học. Trong nhiều học trò thời những năm 1990 của thầy, đến nay một số người đang giữ các chức vụ quan trọng. Chúng tôi rất lấy làm ngưỡng mộ thầy”.

Gặp Người Thầy Là “Khắc Tinh” Của Trẻ Em Cá Biệt Với Tài Thu Phục Nhân Tâm

Ngôi nhà cấp 4 có phần tuềnh toàng của thầy Tâm nằm trong một con hẻm nhỏ. Nơi rộng nhất của căn nhà, chỉ đủ thầy kê mấy cái bàn trưng dụng cho lớp Anh văn, có sức chứa từ 15-20 học viên. Ngay bên cạnh là lớp phụ nhỏ hơn, kê được 2 dãy bàn nữa, để dành cho những lớp ít người hoặc để thầy kèm mấy đứa cháu. Còn lại phòng khách dùng làm phòng học vi tính. Trong căn nhà nhỏ đó, thầy Tâm tất bật chạy qua chạy lại giữa các lớp với trình độ học viên và bài giảng khác nhau. Thấy có khách, thầy nhẹ nhàng dừng bài giảng, dặn học trò những phần có thể tự học rồi niềm nở đón khách.

Thế rồi thầy Tâm thoát cảnh mù lòa trong gang tấc xong thị lực không thể hoàn toàn bình phục như ban đầu. Nhưng lòng khát khao đươc học, được đọc sách vẫn ngày càng lướn dần trong thầy. Không thể nhìn rõ mặt chữ, cậu bé Tâm khi ấy mới bước qua tuổi 15 đành dí sát cuốn sách vào tận mắt, miễn sao có thể đọc. Sẵn nỗi sợ rằng chỉ sau một đêm thức dậy, mình sẽ không còn được cầm quyển sách nên thầy đọc say sưa tất cả những cuốn sách mà mình tìm thấy.

Bén duyên nhờ nghề trông trẻ

Nói về cái nghề gõ đầu trẻ của mình, thầy cười mỉm rồi bảo đó là cái duyên thôi, đến thì mình nhận. Năm 1988, khi thị trấn Hòa Thành bây giờ còn nghèo xác xơ, người dân hầu như làm công nhân cho những công ty xung quanh thị trấn. “Cha mẹ chúng cả ngày tối mặt trong công ty, đành để xấp nhỏ vật vạ ngoài đường, chúng hay tụ tập trước nhà tôi, đứa nào đứa ấy đen nhẻm, lem luốc. Con nít xa mẹ mà, biết sao được. Nhìn chúng tôi xót lắm, nếu cứ bỏ mặc chúng như vậy không sớm thì muộn cũng sẽ hư mất. Sau nhiều đêm suy nghĩ tôi quyết định phải làm một điều gì đó cho những đứa trẻ đáng thương này. Làm gì khi mà mình chỉ có mỗi cái chữ, thôi thì có chữ sẽ cho chúng chữ”.

Thế là thầy Tâm gom chúng lại, thay vì nghịch đất cát ngoài đường chúng được ngồi ngay ngắn trong căn phòng nhỏ. Thầy bắt đầu giảng cho nhiều điều kì thú, ngoài những trò đánh đấm thường ngày. Rồi những người cha, người mẹ nghèo suốt ngày bận bịu ấy cũng nhận thấy từ ngày theo thầy Tâm chúng trở nên ngoan hơn. Tiếng lành đồn xa, họ đem con gửi luôn cho thầy, thầy Tâm nghiễm nhiên trở thành thầy giáo kiêm người giữ trẻ từ dạo đó.

Dù khi ấy tiền công đôi khi chỉ là lon gạo, nải chuối hay con cá, bó rau nhưng tất cả như vực dậy lòng yêu nghề nơi người giáo già. Sau đó, đáp ứng nhu cầu của một số người bạn, thầy Tâm dạy thêm tiếng Anh. Thầy lại lao vào đọc và nghiên cứu các tài liệu tiếng Anh rồi tự soạn giáo trình dạy cho học viên. Học xong tài liệu của thầy, nhiều học viên đã tự tin đi thi chứng chỉ A, B, C tại các trung tâm ngoại ngữ ở nhiều trường Đại học trên địa bàn tỉnh và TP.HCM.

Chị Nguyễn Thị Thanh, có đứa con trai khá lì lớm, nhờ thầy dạy dỗ mà nay đã học xong Đại học, có việc làm ổn định trên TP. HCM: “Vợ chồng tôi suốt ngày lo việc đồng áng nên nhiều khi bỏ bê con cái, khi phát hiện ra thì nó cứ gọi là cầm đầu lũ trẻ quậy phá từ đầu làng đến cuối xóm. Mà nó mới lớn, nói nặng nhẹ gì cũng không nghe. Được mọi người chỉ bảo, nên tôi đem con đến gửi hẳn ở nhà thầy Tâm. Ai ngờ đâu chỉ một thời ngắn, mà nó đã thay đổi hoàn toàn cả tính lẫn nết”.

Hỏi thầy về bí quyết “thu phục nhân tâm” của mình, thầy Tâm cười xòa bảo: “Thực ra mỗi học sinh là một con người, tôi chỉ lấy tình thương giữa người và người mà đối đãi. Mong truyền cho các em một chút hơi ấm, để tụi nó đủ sức bước tới chứ không có bí quyết gì”. Chỉ vậy thôi mà biết bao đứa trẻ đã thành tài dưới tay thầy, dưới mái nhà cấp bốn vang tiếng ê a của lũ trẻ thơ cùng tiếng rao giảng đều đều của người giáo già.

Suốt chừng ấy năm cống hiến cho xã hội, thầy Tâm đã không màng giữ lại chút gì cho bản thân mình. Vẫn chiếc xe đạp cũ kỹ ấy, vậy mà bao năm nay thầy vẫn giản dị như một lão nông chính cống. Bởi nét đẹp của thầy vốn phát ra từ chính cái tâm của mình, cái tâm với cuộc đời. Hằng năm, bắt đầu từ tháng 1, thầy đã chuẩn bị quà Tết đi tặng mấy chục hộ nghèo. Rồi đầu mùa mưa thầy lại tất tả vận động chương trình cất nhà, chống dột cho những nhà gặp khó khăn. Từ cụ già đến em bé đều được thầy quan tâm, lo lắng chu toàn nhất. Đặc biệt, đối với những bệnh nhân nghèo, thầy đích thân đến nhà coi sóc, thuốc men cho đến khi lành bệnh.

Gần 30 năm qua, đã có biết bao lớp học trò thành danh từ ngôi nhà cấp bốn của giáo già ấy, có biết bao học trò nay đã là “ông lớn”, “bà lớn” khắp mọi nơi trên đất nước này. Thầy bảo, có đứa lớn lên, lập nghiệp rồi lấy vợ, sinh con xong lại tất tả đem con đến gửi thầy. Có lẽ đây là trái ngọt thầy được hái sau bao nhiêu năm năm vun trồng. Những người học trò ngỗ nghịch năm nào, nay như những đứa con tìm về với cha già của chính mình.

Trao đổi với chúng tôi, ông Huỳnh Sáng – phó Phòng Giáo vụ Trường CĐ Sư phạm Tây Ninh nói: “Thầy Tâm là một người có năng lực đặc biệt, còn nhớ hồi chúng tôi học trung học, sinh ngữ chính là Pháp văn, Anh văn là sinh ngữ phụ. Thế nhưng thầy chỉ miệt mài tự học, tự nghiên cứu mà có thể mở lớp dạy cho các anh chị đủ trình độ đi nước ngoài, thậm chí mở lớp dạy cho các thầy cô chuẩn bị thi cao học. Trong nhiều học trò thời những năm 1990 của thầy ấy, đến nay đã một số người đang giữ các chức vụ quan trọng của đảng và nhà nước. Chúng tôi rất lấy làm ngưỡng mộ, một vị thầy đặc biệt ở xứ Tây Ninh”.

Đức Vượng

Cập nhật thông tin chi tiết về Đối Diện Với Trẻ Cá Biệt trên website Psc.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!