Xu Hướng 3/2024 # Đọc Truyện Thú Thần Tu Tiên I # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Thú Thần Tu Tiên I được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Psc.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Long Tiêu Diêu nhìn thấy cá chép vàng rơi ở phía trên Long môn không nén được cất tiếng hoan hô. Khoảnh khắc cá chép vàng nhảy lên, trong lòng hắn cũng âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công. Chỉ cần ngươi có thể thành công vượt Long môn, ta cũng nhất định có thể bước trên con đường tu tiên. Để chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích nha!”

Lúc này nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Diêu trong khi hoan hô thì trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: Cá chép vàng nho nhỏ đều có thể bằng vào tinh thần kiên trì không từ bỏ, hoàn thành loại nhiệm vụ hầu như không có khả năng hoàn thành là vượt Long môn này, chính mình vì sao phải từ bỏ? Lúc này trong lòng hắn đối với cá chép vàng kia đã tràn ngập kính ý.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nhìn lên Long môn ngẩn người, gió to đột nhiên nổi lên, trên bầu trời bay tới từng đóa mây rực rờ. Trên trời tiếng sấm vang lên, từng luồng tia chớp đánh lên phía trên Long môn, đồng thời mưa như trút nước từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về cái đình tàn phá tránh né cơn mưa to bất thình lình này.

Nói cũng lạ, trận dỏng tố này đến cũng nhanh đi lại càng nhanh hơn. Không đến thời gian nửa chén trà nhỏ, bầu trời đã mây tan mưa tạnh, một cái cầu vồng bảy màu từ trên không bắn thẳng xuống.

Long Tiêu Diêu nhìn cầu vồng mỹ lệ trên bầu trời, thờ ra một hơi thật dài, tâm tình cùng trở nên vui sướng. Giờ khắc này hắn thấy được hy vọng. Chỉ cần không ngừng cố gắng nhất định hắn cũng có thể thành công.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Diêu nghe được một tràng tiếng phì phì vang lên. Hắn vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, không khôi nhảy dựng. Một con rắn nhỏ màu vàng dài một xích (33. 33cm) đang phun phì phì trước người hắn, nhìn thẳng vào hắn.

Long Tiêu Diêu biết độc trùng càng gặc sờ thì độc tính cũng càng mạnh. Kim Xà trước mắt này toàn thân lóe lên ánh vàng, nhìn qua có thể biết ngay là độc xà cực độc. Hắn gần như muốn co giò chạy trốn nhưng cuối cùng vẫn còn nhịn xúc động trong lòng, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Bởi vì hắn từ trong sách biết được chỉ cần một khi mình cử động độc xà nhất định sẽ đuổi theo, công kích.

Kim Xà cũng không phát động công kích đối với Long Tiêu Diêu mà đứng ở trước người hắn không ngừng phát ra tiếng phì phì, rồi dùng thân thể cọ cọ hai chân hắn.

Long Tiêu Diêu cũng không dám hành động tùy tiện, chỉ quan sát nhất cử nhất động của Kim Xà. Đột nhiên hắn ngạc nhiên phát hiện trong mắt Kim Xà dường như phóng ra thần thái khác thường, giống như ánh mắt của người mà không phải ánh mắt thuộc về động vật.

Long Tiêu Diêu sửng sốt một lát, lập tức phát hiện ánh mắt này lại có vài phần tương tự cá chép vàng lúc trước, trong lòng máy động nói với Kim Xà:

– Kim Xà, ngươi là cá chép vàng vừa rồi biến ra sao?

Lúc Long Tiêu Diêu hòi lời này, tự mình cũng cảm thấy có vài phần vớ vẩn: Cá chép vàng sao lại biến thành Kim Xà. Cho dù truyền thuyết là thật, cá chép vượt Long môn cũng phải biến thành rồng chứ!

Tuy nhiên kết quả lại càng khiến Long Tiêu Diêu giật mình. Đầu của Kim Xà trước người hắn lại đong đưa lên xuống, dường như đang gật đầu. Hắn thấy thế tuy giật mình, nghi hoặc nhưng thấy Kim Xà vẫn không có ý công kích mình nên nửa tin nửa ngờ ngồi xụp xuống cẩn thận đánh giá Kim Xà.

Lười rắn trong miệng Kim Xà không ngừng phun ra, Long Tiêu Diêu nhìn Kim Xà nhỏ nhắn mỹ lệ không kìm nổi thò tay sờ cái đầu nhỏ của Kim Xà. Lười rắn nhỏ dài màu đỏ của Kim Xà chạm lên tay hắn khiến hắn sợ tới mức rụt tay lại. Nhưng hắn lập tức phát hiện Kim Xà cũng không có ý tứ thương tổn đến hắn chút nào, chỉ là tò vẻ vô cùng thân thiết với hắn. Hắn không khôi thầm cười mình nhát gan, một lần nữa sờ Kim Xà.

Kim Xà dùng lười không ngừng liếm tay Long Tiêu Diêu, sau đó lại thả người bỏ lên bàn tay phải hắn, dùng thân thể mảnh khảnh quấn quanh cổ tay.

Long Tiêu Diêu dùng tay trái trêu đùa Kim Xà. Hắn tuy không biết Kim Xà có phải do cá chép vàng biến thành như vậy nhưng thấy bộ dạng nó đáng yêu lại vô cùng thân thiết với mình như thế, trong đáy lòng cũng càng ngày càng thích con rắn nhỏ thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt này.

Ngay khi lòng cảnh giác của Long Tiêu Diêu hoàn toàn biến mất, Kim Xà đột nhiên há mồm cắn mạnh lên ngón giữa của hắn. Hắn căn bản không đề phòng biến hóa đột ngột này, trong lòng không khôi chợt lạnh, thầm tự trách mình quá dễ tin. Hiện giờ bị Kim Xà cắn thương, chỉ sợ mệnh nguy tại sớm tối.

Long Tiêu Diêu chung quy còn là đứa nhỏ 13 tuổi, đột nhiên gặp biến đổi đột ngột, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, dường như đầu óc trống rỗng. Nhưng hắn CŨNG không vứt Kim Xà trên tay đi, hai chân cảm thấy nhũn ra, thân thể không khôi chậm rãi ngồi xuống đất.

Lúc này hành vi của Kim Xà càng thêm quái dị. Sau khi nó cắn ngón giữa của Long Tiêu Diêu nhưng lại dùng đầu của mình chạm vào, máu tươi chảy ra từ miệng vết thương nhỏ lên đỉnh đầu Kim Xà, lại thấm vào trong đầu nó.

Lúc này đầu óc Long Tiêu Diêu một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới hết thảy điều này. Nhưng ngay sau khi máu tươi thấm vào đầu Kim Xà, trong đầu của hắn đột nhiên hiện lên bóng dáng Kim Xà, dường như Kim Xà đang kêu gọi hắn ở trong đầu của hắn.

Trong tiếng kêu gọi của Kim Xà, đầu óc Long Tiêu Diêu dần khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được cơn đau truyền đến từ ngón tay nhưng lại không cảm giác chết lặng, thân thể dường như cũng không có gì không ổn. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác thân thiết đối với Kim Xà, cũng không vì Kim Xà cắn hắn mà cảm thấy bất mãn.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nghi hoặc khó hiểu, Kim Xà dùng lười liếm miệng vết thương trên tay hắn. Một lát sau, vết thương của hắn đã không hề cảm giác đau nữa, mà trong đầu dường như Kim Xà vẫn đang kêu gọi.

Đúng vào lúc Long Tiêu Diêu không biết làm thế nào đột nhiên một lão già từ không trung hạ xuống, sắc mặt lão già như vàng, râu bạc dài đến bụng, đang mỉm cười nhìn hắn cùng Kim Xà.

Long Tiêu Diêu trong lòng chấn động. Lão già từ trên trời hạ xuống khẳng định là một người tu tiên, chẳng lẽ cầu nguyện của mình sẽ thành sự thật? Đây chính là cơ duyên tu tiên của mình?

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu, mỉm cười nói:

– Tiểu bằng hữu. Không phải sợ, ta không có ác ý.

Sau đó, lão già đưa tay vỗ đầu Kim Xà nói:

– Đứa nhỏ ngoan, ngươi thật sự thành công rồi. Ta cảm thấy cao hứng cho ngươi.

Long Tiêu Diêu nghe vậy ngạc nhiên nói:

– Lão thần tiên, Kim Xà là đứa nhỏ của người?

Lão già cười nói:

– Tiểu hữu không cần kinh ngạc, nó chính là con cháu của ta. Lão phu cũng không phải nhân loại, chính là tộc trưởng Lý tộc (tộc cá chép), cũng chính là yêu tu trong miệng người tu tiên nhân loại các ngươi. Tuy nhiên ta đã đạt đến cấp mười cho nên có thể biến hóa thành hình người.

Long Tiêu Diêu không biết cái gì là yêu tu cũng không tin lão già hiền lành trước mắt mình lại là yêu tinh cá chép aì. Nhưng lúc này hắn cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngây ngốc nhìn lão già.

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu đang cứng mồm líu lưỡi, bình tĩnh nói:

– Ta biết tiểu hữu không tin lời lão hủ, hơn nữa trong lòng cùng có rất nhiều nghi vấn đối với chuyện vừa xảy ra. Tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ trước giải thích chuyện vừa xảy ra một chút.

Nguyên lai cá chép vàng nhỏ là con cháu của vương giả Lý tộc, nguyên bản đã sống năm ngàn năm đạt tới yêu thú cấp chín nhưng nó dứt khoát vứt bỏ một thân tu vi, thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó vượt qua Long môn trải qua lôi điện tẩy lễ, đã hoàn thành quá trình hóa rồng.

-o0o-

Đọc Truyện: Thần Thú Tu Tiên

Tác giả: Tử Trúc Đạo Sĩ Chương 2: Cá chép vàng hóa rồng

Chương 2: Cá chép vàng hóa rồng

Nguồn :Tàng Thư Viện

Converter: nhokkill

Long Tiêu Dao nhìn đến cá chép vàng dừng ở Long môn phía trên, nhưng lại không tự kìm hãm được đích hoan hô lên. Hắn ở cá chép vàng nhảy lên đích một khắc, trong lòng trung âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công, chỉ cần ngươi vượt Long môn có thể thành công, ta cũng nhất định có thể bước trên tu tiên chi lộ, làm cho chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích đi.”

Lúc này, nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Dao vì nó đích thành công hoan hô hết sức, trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: nho nhỏ đích cá chép vàng đều có thể bằng vào bám riết không tha đích tinh thần, hoàn thành vượt Long môn loại này không có khả năng hoàn thành đích nhiệm vụ, chính mình vì cái gì phải buông tha cho? Hắn lúc này trong lòng đối cái kia cá chép vàng đã muốn tràn ngập kính ý.

Ngay tại Long Tiêu Dao nhìn Long môn ngẩn người đích thời điểm, gió to đột nhiên đến, trên bầu trời bay tới đóa đóa áng mây, tiếp theo, trên bầu trời tiếng sấm vang lên, từng đạo tia chớp đánh rớt ở Long môn phía trên, đồng thời, mưa tầm tả mưa to từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về tàn phá đích đình tránh né bất thình lình đích mưa to.

Nói đến cũng lạ, trận này dông tố tới cũng nhanh, đi lại càng nhanh hơn. Không đủ bán chén trà nhỏ đích công phu, không trung đã muốn vân khai vũ tiêu, một đạo thất sắc đích thải hồng theo không trung bắn thẳng đến xuống.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Dao nghe được một trận tê tê đích tiếng vang, hắn vội vàng cúi đầu nhìn về phía mặt đất, không khỏi hoảng sợ, một cái xích lớn lên kim sắc con rắn nhỏ ở hắn đích trước người đang miệng phun xà tín, thẳng tắp đích theo dõi hắn.

Long Tiêu Dao biết vượt qua diễm lệ đích độc trùng, độc tính cũng càng mạnh, trước mắt nầy kim xà, toàn thân lóe ra kim sắc quang mang, nhìn qua có thể biết ngay là cực độc đích độc xà. Hắn cơ hồ sẽ chạy đi đào tẩu, nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống trong lòng xúc động, đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, bởi vì hắn theo thư thượng biết, chỉ cần chính mình vừa động, độc xà liền nhất định hội đuổi theo, công kích hắn.

Kim xà cũng không đối Long Tiêu Dao phát động công kích, mà là đứng ở hắn đích trước người không ngừng đích phát ra tê tê thanh, cũng lấy thân thể ma xát hắn đích hai chân.

Long Tiêu Dao cũng không dám tùy tiện hành động, chính là quan sát đến kim xà đích nhất cử nhất động. Đột nhiên, hắn ngạc nhiên đích phát hiện kim xà trong ánh mắt tựa hồ phóng xạ ra khác thường thần thái, giống như là nhân đích ánh mắt, mà không thuộc loại động vật đích ánh mắt.

Long Tiêu Dao sửng sốt một lát, lập tức phát hiện này ánh mắt nhưng lại cùng vừa rồi đích cá chép vàng có vài phần tương tự, hắn tâm tư vừa động, đối với kim xà đạo: “Kim xà, ngươi là vừa rồi cái kia cá chép vàng biến hóa đích sao?”

Long Tiêu Dao đang hỏi những lời này khi, chính mình đều cảm thấy được có vài phần vớ vẩn: cá chép vàng như thế nào hội biến thành kim xà, cho dù truyền thuyết là thật, cá chép nhảy lên Long môn, cũng có thể biến hóa thành long nha.

Bất quá, kết quả nhưng càng làm cho Long Tiêu Dao giật mình, hắn trước người kim xà đích đầu rắn nhưng lại cao thấp đong đưa, tựa hồ ở gật đầu. Hắn thấy thế mặc dù cảm thấy giật mình, nghi hoặc, nhưng thấy đến kim xà không có công kích chính mình đích ý tứ, vẫn là nửa tin nửa ngờ đích ngồi xổm xuống thân mình, cẩn thận đoan trang cái kia kim xà.

Kim xà trong miệng đích xà tín không ngừng phun ra, Long Tiêu Dao nhìn thấy mảnh nhỏ xinh đẹp đích kim xà, nhịn không được thân thủ phủ mo hướng kim xà khéo léo đích đầu. Kim xà dài nhỏ đích hồng sắc xà tín thiêm ở tại tay hắn thượng, sợ tới mức hắn thủ về phía sau co rụt lại. Nhưng lập tức phát hiện kim xà cũng không có nửa điểm thương tổn ý tứ của hắn, chẳng qua là hướng hắn tỏ vẻ vô cùng thân thiết, không khỏi âm thầm cười chính mình nhát gan, một lần nữa thân thủ phủ mo kim xà.

Kim xà lấy xà tín không ngừng liếm Long Tiêu Dao đích bàn tay, rồi sau đó, càng thả người bơi tới hắn đích tay phải bàn tay thượng, lấy mảnh khảnh thân thể, quấn quanh ở tay hắn cổ tay chỗ.

Long Tiêu Dao lấy tay trái đùa với kim xà, hắn mặc dù không biết kim xà hay không là cá chép vàng biến thành, nhưng thấy kim xà lớn lên như thế đáng yêu, lại đối chính mình như thế vô cùng thân thiết, hắn theo đáy lòng cũng càng ngày càng thích nầy thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt đích con rắn nhỏ.

Nhưng ngay tại Long Tiêu Dao cảnh giác toàn bộ tiêu là lúc, kim xà đột nhiên há mồm ở hắn tay phải ngón giữa chỗ hung hăng đích cắn hạ. Hắn căn bản không đề phóng bất thình lình đích biến hóa, trong lòng không khỏi chợt lạnh. Âm thầm trách cứ chính mình quá mức dễ dàng dễ tin, hiện giờ bị kim rắn cắn thương, chỉ sợ đã muốn mệnh ở sớm tối.

Long Tiêu Dao chung quy còn chính là 13 tuổi đích đứa nhỏ, đột ngộ biến đổi lớn, chỉ cảm thấy đầu ầm ầm một tiếng, tựa hồ đầu óc đã muốn trống rỗng, thế nhưng đều không có súy điệu trên tay đích kim xà, hai chân cũng cảm thấy như nhũn ra, thân thể không khỏi chậm rãi đích ngồi vào trên mặt đất.

Kim xà lúc này đích hành vi càng thêm quái dị, nó đem Long Tiêu Dao đích ngón giữa giảo phá sau, nhưng lại lấy chính mình đích đầu đụng chạm hướng Long Tiêu Dao đích ngón giữa, miệng vết thương chảy ra đích máu tươi tích lạc ở kim xà đích đỉnh đầu, nhưng lại xông vào kim xà đích trong óc.

Long Tiêu Dao lúc này đầu óc một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới này hết thảy, nhưng ngay tại máu tươi rót vào kim xà đích đầu sau, đầu của hắn trong đầu đột nhiên hiện ra kim xà đích thân ảnh, tựa hồ kim xà ở đầu của hắn trong đầu kêu to hắn.

Long Tiêu Dao ở kim xà đích kêu gọi trung, ý nghĩ từng bước khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được ngón tay truyền đến đích đau đớn, nhưng không có chết lặng cảm, thân thể tựa hồ cũng không có nửa điểm không khoẻ. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là, hắn đích trong lòng nhưng lại đối kim xà sinh ra thân thiết cảm, vẫn chưa nhân kim rắn cắn hắn mà đối kim xà bất mãn.

Ngay tại Long Tiêu Dao nghi hoặc khó hiểu khi, kim xà lấy xà tín liếm liếm hắn ngón giữa đích miệng vết thương, một lát sau, hắn đích miệng vết thương đã muốn không hề cảm giác đau đớn, mà trong đầu, kim xà tựa hồ còn tại kêu gọi hắn.

Long Tiêu Dao đang không biết làm sao khi, đột nhiên từ không trung hạ xuống một cái lão giả, lão giả sắc mặt như kim, dài xích lớn lên râu bạc trắng, đang mỉm cười đích nhìn thấy hắn cập kim xà.

Long Tiêu Dao trong lòng chấn động, từ trên trời giáng xuống đích lão giả khẳng định là một vị người tu tiên, chẳng lẽ chính mình đích cầu nguyện thật sự phải thực hiện ? Đây là chính mình đích tu tiên cơ duyên?

Lão giả nhìn thấy Long Tiêu Dao mỉm cười đạo: “Tiểu bằng hữu, không phải sợ, ta không có ác ý.”

Tiếp theo, lão giả thân thủ vỗ vỗ kim xà đích đầu đạo: “Bé ngoan, ngươi thật sự thành công , ta thực cho ngươi cao hứng.”

Long Tiêu Dao nghe vậy ngạc nhiên đích đạo: “Lão thần tiên, kim xà là ngươi đích đứa nhỏ?”

Lão giả cười nói: “Tiểu hữu không cần giật mình, hắn chính là ta đích hậu đại. Lão phu đều không phải là nhân loại, chính là Lí tộc đích tộc trưởng, cũng chính là các ngươi nhân loại người tu tiên trong miệng đích yêu tu, bất quá, ta đã muốn đạt tới thập cấp, cho nên có thể biến hóa vi nhân hình.”

Long Tiêu Dao không hiểu cái gì là yêu tu, cũng không tin tưởng trước mắt hiền lành đích lão giả chính là cái gì cá chép tinh, nhưng hắn lúc này nhưng cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chính là ngây ngốc đích nhìn thấy lão giả.

Lão giả nhìn thấy cứng họng đích Long Tiêu Dao, bình tĩnh đích đạo: “Ta biết tiểu hữu không tin lão hủ nói như vậy, hơn nữa, trong lòng đối vừa rồi chuyện đã xảy ra cũng có rất nhiều nghi vấn, tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ vẫn là trước giải thích một chút vừa rồi chuyện đã xảy ra đi.”

Nguyên lai, tiểu cá chép vàng là Lí tộc vương giả đích hậu đại, nguyên bản đã muốn sinh tồn năm nghìn năm, đạt tới cửu cấp yêu thú, nhưng nó dứt khoát đem tự thân tu vi đều tiêu trừ, nếm thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó nhảy lên Long môn trải qua lôi điện đích lễ rửa tội, đã muốn hoàn thành hóa rồng đích quá trình.

Thần thú tu tiên

Tác giả: Tử Trúc đạo sĩ

Thể loại: Vũ hiệp tu chân

Truyện: Thú Thần Tu Tiên 1

Long Tiêu Diêu nhìn thấy cá chép vàng rơi ở phía trên Long môn không nén được cất tiếng hoan hô. Khoảnh khắc cá chép vàng nhảy lên, trong lòng hắn cũng âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công. Chỉ cần ngươi có thể thành công vượt Long môn, ta cũng nhất định có thể bước trên con đường tu tiên. Để chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích nha!”

Lúc này nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Diêu trong khi hoan hô thì trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: Cá chép vàng nho nhỏ đều có thể bằng vào tinh thần kiên trì không từ bỏ, hoàn thành loại nhiệm vụ hầu như không có khả năng hoàn thành là vượt Long môn này, chính mình vì sao phải từ bỏ? Lúc này trong lòng hắn đối với cá chép vàng kia đã tràn ngập kính ý.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nhìn lên Long môn ngẩn người, gió to đột nhiên nổi lên, trên bầu trời bay tới từng đóa mây rực rờ. Trên trời tiếng sấm vang lên, từng luồng tia chớp đánh lên phía trên Long môn, đồng thời mưa như trút nước từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về cái đình tàn phá tránh né cơn mưa to bất thình lình này.

Nói cũng lạ, trận dỏng tố này đến cũng nhanh đi lại càng nhanh hơn. Không đến thời gian nửa chén trà nhỏ, bầu trời đã mây tan mưa tạnh, một cái cầu vồng bảy màu từ trên không bắn thẳng xuống.

Long Tiêu Diêu nhìn cầu vồng mỹ lệ trên bầu trời, thờ ra một hơi thật dài, tâm tình cùng trở nên vui sướng. Giờ khắc này hắn thấy được hy vọng. Chỉ cần không ngừng cố gắng nhất định hắn cũng có thể thành công.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Diêu nghe được một tràng tiếng phì phì vang lên. Hắn vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, không khôi nhảy dựng. Một con rắn nhỏ màu vàng dài một xích (33. 33cm) đang phun phì phì trước người hắn, nhìn thẳng vào hắn.

Long Tiêu Diêu biết độc trùng càng gặc sờ thì độc tính cũng càng mạnh. Kim Xà trước mắt này toàn thân lóe lên ánh vàng, nhìn qua có thể biết ngay là độc xà cực độc. Hắn gần như muốn co giò chạy trốn nhưng cuối cùng vẫn còn nhịn xúc động trong lòng, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Bởi vì hắn từ trong sách biết được chỉ cần một khi mình cử động độc xà nhất định sẽ đuổi theo, công kích.

Kim Xà cũng không phát động công kích đối với Long Tiêu Diêu mà đứng ở trước người hắn không ngừng phát ra tiếng phì phì, rồi dùng thân thể cọ cọ hai chân hắn.

Long Tiêu Diêu cũng không dám hành động tùy tiện, chỉ quan sát nhất cử nhất động của Kim Xà. Đột nhiên hắn ngạc nhiên phát hiện trong mắt Kim Xà dường như phóng ra thần thái khác thường, giống như ánh mắt của người mà không phải ánh mắt thuộc về động vật.

Long Tiêu Diêu sửng sốt một lát, lập tức phát hiện ánh mắt này lại có vài phần tương tự cá chép vàng lúc trước, trong lòng máy động nói với Kim Xà:

– Kim Xà, ngươi là cá chép vàng vừa rồi biến ra sao?

Lúc Long Tiêu Diêu hòi lời này, tự mình cũng cảm thấy có vài phần vớ vẩn: Cá chép vàng sao lại biến thành Kim Xà. Cho dù truyền thuyết là thật, cá chép vượt Long môn cũng phải biến thành rồng chứ!

Tuy nhiên kết quả lại càng khiến Long Tiêu Diêu giật mình. Đầu của Kim Xà trước người hắn lại đong đưa lên xuống, dường như đang gật đầu. Hắn thấy thế tuy giật mình, nghi hoặc nhưng thấy Kim Xà vẫn không có ý công kích mình nên nửa tin nửa ngờ ngồi xụp xuống cẩn thận đánh giá Kim Xà.

Lười rắn trong miệng Kim Xà không ngừng phun ra, Long Tiêu Diêu nhìn Kim Xà nhỏ nhắn mỹ lệ không kìm nổi thò tay sờ cái đầu nhỏ của Kim Xà. Lười rắn nhỏ dài màu đỏ của Kim Xà chạm lên tay hắn khiến hắn sợ tới mức rụt tay lại. Nhưng hắn lập tức phát hiện Kim Xà cũng không có ý tứ thương tổn đến hắn chút nào, chỉ là tò vẻ vô cùng thân thiết với hắn. Hắn không khôi thầm cười mình nhát gan, một lần nữa sờ Kim Xà.

Kim Xà dùng lười không ngừng liếm tay Long Tiêu Diêu, sau đó lại thả người bỏ lên bàn tay phải hắn, dùng thân thể mảnh khảnh quấn quanh cổ tay.

Long Tiêu Diêu dùng tay trái trêu đùa Kim Xà. Hắn tuy không biết Kim Xà có phải do cá chép vàng biến thành như vậy nhưng thấy bộ dạng nó đáng yêu lại vô cùng thân thiết với mình như thế, trong đáy lòng cũng càng ngày càng thích con rắn nhỏ thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt này.

Ngay khi lòng cảnh giác của Long Tiêu Diêu hoàn toàn biến mất, Kim Xà đột nhiên há mồm cắn mạnh lên ngón giữa của hắn. Hắn căn bản không đề phòng biến hóa đột ngột này, trong lòng không khôi chợt lạnh, thầm tự trách mình quá dễ tin. Hiện giờ bị Kim Xà cắn thương, chỉ sợ mệnh nguy tại sớm tối.

Long Tiêu Diêu chung quy còn là đứa nhỏ 13 tuổi, đột nhiên gặp biến đổi đột ngột, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, dường như đầu óc trống rỗng. Nhưng hắn CŨNG không vứt Kim Xà trên tay đi, hai chân cảm thấy nhũn ra, thân thể không khôi chậm rãi ngồi xuống đất.

Lúc này hành vi của Kim Xà càng thêm quái dị. Sau khi nó cắn ngón giữa của Long Tiêu Diêu nhưng lại dùng đầu của mình chạm vào, máu tươi chảy ra từ miệng vết thương nhỏ lên đỉnh đầu Kim Xà, lại thấm vào trong đầu nó.

Lúc này đầu óc Long Tiêu Diêu một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới hết thảy điều này. Nhưng ngay sau khi máu tươi thấm vào đầu Kim Xà, trong đầu của hắn đột nhiên hiện lên bóng dáng Kim Xà, dường như Kim Xà đang kêu gọi hắn ở trong đầu của hắn.

Trong tiếng kêu gọi của Kim Xà, đầu óc Long Tiêu Diêu dần khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được cơn đau truyền đến từ ngón tay nhưng lại không cảm giác chết lặng, thân thể dường như cũng không có gì không ổn. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác thân thiết đối với Kim Xà, cũng không vì Kim Xà cắn hắn mà cảm thấy bất mãn.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nghi hoặc khó hiểu, Kim Xà dùng lười liếm miệng vết thương trên tay hắn. Một lát sau, vết thương của hắn đã không hề cảm giác đau nữa, mà trong đầu dường như Kim Xà vẫn đang kêu gọi.

Đúng vào lúc Long Tiêu Diêu không biết làm thế nào đột nhiên một lão già từ không trung hạ xuống, sắc mặt lão già như vàng, râu bạc dài đến bụng, đang mỉm cười nhìn hắn cùng Kim Xà.

Long Tiêu Diêu trong lòng chấn động. Lão già từ trên trời hạ xuống khẳng định là một người tu tiên, chẳng lẽ cầu nguyện của mình sẽ thành sự thật? Đây chính là cơ duyên tu tiên của mình?

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu, mỉm cười nói:

– Tiểu bằng hữu. Không phải sợ, ta không có ác ý.

Sau đó, lão già đưa tay vỗ đầu Kim Xà nói:

– Đứa nhỏ ngoan, ngươi thật sự thành công rồi. Ta cảm thấy cao hứng cho ngươi.

Long Tiêu Diêu nghe vậy ngạc nhiên nói:

– Lão thần tiên, Kim Xà là đứa nhỏ của người?

Lão già cười nói:

– Tiểu hữu không cần kinh ngạc, nó chính là con cháu của ta. Lão phu cũng không phải nhân loại, chính là tộc trưởng Lý tộc (tộc cá chép), cũng chính là yêu tu trong miệng người tu tiên nhân loại các ngươi. Tuy nhiên ta đã đạt đến cấp mười cho nên có thể biến hóa thành hình người.

Long Tiêu Diêu không biết cái gì là yêu tu cũng không tin lão già hiền lành trước mắt mình lại là yêu tinh cá chép aì. Nhưng lúc này hắn cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngây ngốc nhìn lão già.

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu đang cứng mồm líu lưỡi, bình tĩnh nói:

– Ta biết tiểu hữu không tin lời lão hủ, hơn nữa trong lòng cùng có rất nhiều nghi vấn đối với chuyện vừa xảy ra. Tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ trước giải thích chuyện vừa xảy ra một chút.

Nguyên lai cá chép vàng nhỏ là con cháu của vương giả Lý tộc, nguyên bản đã sống năm ngàn năm đạt tới yêu thú cấp chín nhưng nó dứt khoát vứt bỏ một thân tu vi, thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó vượt qua Long môn trải qua lôi điện tẩy lễ, đã hoàn thành quá trình hóa rồng.

-o0o-

Thú Thần Tu Tiên I

Long Tiêu Diêu nhìn thấy cá chép vàng rơi ở phía trên Long môn không nén được cất tiếng hoan hô. Khoảnh khắc cá chép vàng nhảy lên, trong lòng hắn cũng âm thầm cầu nguyện: “Cá chép vàng, ngươi nhất định phải thành công. Chỉ cần ngươi có thể thành công vượt Long môn, ta cũng nhất định có thể bước trên con đường tu tiên. Để chúng ta cùng nhau sáng tạo kỳ tích nha!”

Lúc này nhìn thấy cá chép vàng thành công, Long Tiêu Diêu trong khi hoan hô thì trong lòng đột nhiên dấy lên hy vọng: Cá chép vàng nho nhỏ đều có thể bằng vào tinh thần kiên trì không từ bỏ, hoàn thành loại nhiệm vụ hầu như không có khả năng hoàn thành là vượt Long môn này, chính mình vì sao phải từ bỏ? Lúc này trong lòng hắn đối với cá chép vàng kia đã tràn ngập kính ý.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nhìn lên Long môn ngẩn người, gió to đột nhiên nổi lên, trên bầu trời bay tới từng đóa mây rực rờ. Trên trời tiếng sấm vang lên, từng luồng tia chớp đánh lên phía trên Long môn, đồng thời mưa như trút nước từ không trung hạ xuống. Hắn vội vàng chạy về cái đình tàn phá tránh né cơn mưa to bất thình lình này.

Nói cũng lạ, trận dỏng tố này đến cũng nhanh đi lại càng nhanh hơn. Không đến thời gian nửa chén trà nhỏ, bầu trời đã mây tan mưa tạnh, một cái cầu vồng bảy màu từ trên không bắn thẳng xuống.

Long Tiêu Diêu nhìn cầu vồng mỹ lệ trên bầu trời, thờ ra một hơi thật dài, tâm tình cùng trở nên vui sướng. Giờ khắc này hắn thấy được hy vọng. Chỉ cần không ngừng cố gắng nhất định hắn cũng có thể thành công.

Nhưng vào lúc này, Long Tiêu Diêu nghe được một tràng tiếng phì phì vang lên. Hắn vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, không khôi nhảy dựng. Một con rắn nhỏ màu vàng dài một xích (33. 33cm) đang phun phì phì trước người hắn, nhìn thẳng vào hắn.

Long Tiêu Diêu biết độc trùng càng gặc sờ thì độc tính cũng càng mạnh. Kim Xà trước mắt này toàn thân lóe lên ánh vàng, nhìn qua có thể biết ngay là độc xà cực độc. Hắn gần như muốn co giò chạy trốn nhưng cuối cùng vẫn còn nhịn xúc động trong lòng, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích. Bởi vì hắn từ trong sách biết được chỉ cần một khi mình cử động độc xà nhất định sẽ đuổi theo, công kích.

Kim Xà cũng không phát động công kích đối với Long Tiêu Diêu mà đứng ở trước người hắn không ngừng phát ra tiếng phì phì, rồi dùng thân thể cọ cọ hai chân hắn.

Long Tiêu Diêu cũng không dám hành động tùy tiện, chỉ quan sát nhất cử nhất động của Kim Xà. Đột nhiên hắn ngạc nhiên phát hiện trong mắt Kim Xà dường như phóng ra thần thái khác thường, giống như ánh mắt của người mà không phải ánh mắt thuộc về động vật.

Long Tiêu Diêu sửng sốt một lát, lập tức phát hiện ánh mắt này lại có vài phần tương tự cá chép vàng lúc trước, trong lòng máy động nói với Kim Xà:

– Kim Xà, ngươi là cá chép vàng vừa rồi biến ra sao?

Lúc Long Tiêu Diêu hòi lời này, tự mình cũng cảm thấy có vài phần vớ vẩn: Cá chép vàng sao lại biến thành Kim Xà. Cho dù truyền thuyết là thật, cá chép vượt Long môn cũng phải biến thành rồng chứ!

Tuy nhiên kết quả lại càng khiến Long Tiêu Diêu giật mình. Đầu của Kim Xà trước người hắn lại đong đưa lên xuống, dường như đang gật đầu. Hắn thấy thế tuy giật mình, nghi hoặc nhưng thấy Kim Xà vẫn không có ý công kích mình nên nửa tin nửa ngờ ngồi xụp xuống cẩn thận đánh giá Kim Xà.

Lười rắn trong miệng Kim Xà không ngừng phun ra, Long Tiêu Diêu nhìn Kim Xà nhỏ nhắn mỹ lệ không kìm nổi thò tay sờ cái đầu nhỏ của Kim Xà. Lười rắn nhỏ dài màu đỏ của Kim Xà chạm lên tay hắn khiến hắn sợ tới mức rụt tay lại. Nhưng hắn lập tức phát hiện Kim Xà cũng không có ý tứ thương tổn đến hắn chút nào, chỉ là tò vẻ vô cùng thân thiết với hắn. Hắn không khôi thầm cười mình nhát gan, một lần nữa sờ Kim Xà.

Kim Xà dùng lười không ngừng liếm tay Long Tiêu Diêu, sau đó lại thả người bỏ lên bàn tay phải hắn, dùng thân thể mảnh khảnh quấn quanh cổ tay.

Long Tiêu Diêu dùng tay trái trêu đùa Kim Xà. Hắn tuy không biết Kim Xà có phải do cá chép vàng biến thành như vậy nhưng thấy bộ dạng nó đáng yêu lại vô cùng thân thiết với mình như thế, trong đáy lòng cũng càng ngày càng thích con rắn nhỏ thoạt nhìn nhỏ bé và yếu ớt này.

Ngay khi lòng cảnh giác của Long Tiêu Diêu hoàn toàn biến mất, Kim Xà đột nhiên há mồm cắn mạnh lên ngón giữa của hắn. Hắn căn bản không đề phòng biến hóa đột ngột này, trong lòng không khôi chợt lạnh, thầm tự trách mình quá dễ tin. Hiện giờ bị Kim Xà cắn thương, chỉ sợ mệnh nguy tại sớm tối.

Long Tiêu Diêu chung quy còn là đứa nhỏ 13 tuổi, đột nhiên gặp biến đổi đột ngột, chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, dường như đầu óc trống rỗng. Nhưng hắn CŨNG không vứt Kim Xà trên tay đi, hai chân cảm thấy nhũn ra, thân thể không khôi chậm rãi ngồi xuống đất.

Lúc này hành vi của Kim Xà càng thêm quái dị. Sau khi nó cắn ngón giữa của Long Tiêu Diêu nhưng lại dùng đầu của mình chạm vào, máu tươi chảy ra từ miệng vết thương nhỏ lên đỉnh đầu Kim Xà, lại thấm vào trong đầu nó.

Lúc này đầu óc Long Tiêu Diêu một mảnh hỗn loạn, cũng không chú ý tới hết thảy điều này. Nhưng ngay sau khi máu tươi thấm vào đầu Kim Xà, trong đầu của hắn đột nhiên hiện lên bóng dáng Kim Xà, dường như Kim Xà đang kêu gọi hắn ở trong đầu của hắn.

Trong tiếng kêu gọi của Kim Xà, đầu óc Long Tiêu Diêu dần khôi phục thanh tỉnh. Hắn còn có thể cảm giác được cơn đau truyền đến từ ngón tay nhưng lại không cảm giác chết lặng, thân thể dường như cũng không có gì không ổn. Càng làm cho hắn cảm giác kỳ quái chính là trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác thân thiết đối với Kim Xà, cũng không vì Kim Xà cắn hắn mà cảm thấy bất mãn.

Ngay khi Long Tiêu Diêu nghi hoặc khó hiểu, Kim Xà dùng lười liếm miệng vết thương trên tay hắn. Một lát sau, vết thương của hắn đã không hề cảm giác đau nữa, mà trong đầu dường như Kim Xà vẫn đang kêu gọi.

Đúng vào lúc Long Tiêu Diêu không biết làm thế nào đột nhiên một lão già từ không trung hạ xuống, sắc mặt lão già như vàng, râu bạc dài đến bụng, đang mỉm cười nhìn hắn cùng Kim Xà.

Long Tiêu Diêu trong lòng chấn động. Lão già từ trên trời hạ xuống khẳng định là một người tu tiên, chẳng lẽ cầu nguyện của mình sẽ thành sự thật? Đây chính là cơ duyên tu tiên của mình?

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu, mỉm cười nói:

– Tiểu bằng hữu. Không phải sợ, ta không có ác ý.

Sau đó, lão già đưa tay vỗ đầu Kim Xà nói:

– Đứa nhỏ ngoan, ngươi thật sự thành công rồi. Ta cảm thấy cao hứng cho ngươi.

Long Tiêu Diêu nghe vậy ngạc nhiên nói:

– Lão thần tiên, Kim Xà là đứa nhỏ của người?

Lão già cười nói:

– Tiểu hữu không cần kinh ngạc, nó chính là con cháu của ta. Lão phu cũng không phải nhân loại, chính là tộc trưởng Lý tộc (tộc cá chép), cũng chính là yêu tu trong miệng người tu tiên nhân loại các ngươi. Tuy nhiên ta đã đạt đến cấp mười cho nên có thể biến hóa thành hình người.

Long Tiêu Diêu không biết cái gì là yêu tu cũng không tin lão già hiền lành trước mắt mình lại là yêu tinh cá chép aì. Nhưng lúc này hắn cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngây ngốc nhìn lão già.

Lão già nhìn Long Tiêu Diêu đang cứng mồm líu lưỡi, bình tĩnh nói:

– Ta biết tiểu hữu không tin lời lão hủ, hơn nữa trong lòng cùng có rất nhiều nghi vấn đối với chuyện vừa xảy ra. Tiểu hữu không cần nóng vội, lão hủ trước giải thích chuyện vừa xảy ra một chút.

Nguyên lai cá chép vàng nhỏ là con cháu của vương giả Lý tộc, nguyên bản đã sống năm ngàn năm đạt tới yêu thú cấp chín nhưng nó dứt khoát vứt bỏ một thân tu vi, thử vượt qua Long môn. Vừa rồi nó vượt qua Long môn trải qua lôi điện tẩy lễ, đã hoàn thành quá trình hóa rồng.

-o0o-

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đọc Truyện: Siêu Thần Hệ Thống

Tác giả: Trùng 2 Chương 54: Màu vàng cá chép

Hồ Ngàn Đảo, ở vào Giang Chiết tỉnh thuần huyện, trong hồ có 1078 cái hòn đảo, là toàn thế giới có được hòn đảo tối đa hồ nước, bởi vì được gọi là hồ Ngàn Đảo. Có thứ hai Ly Giang danh xưng, thiên hạ thứ nhất Tú Thủy vẻ đẹp dự.

Diệp Thắng Nho đem chế dược nhà máy địa chỉ tuyển tại hồ Ngàn Đảo bên cạnh vườn trà trên thị trấn, lưng (vác) núi mặt nước, một chỗ diệu cảnh. Hôm nay Diệp Thắng Nho mời Mộc Du xem nhà máy chỉ nhận thức cửa, chính mình đây này đã tại hồ Ngàn Đảo bên cạnh chờ rồi.

Cùng Mộc Du đồng hành còn có ba người, Hầu Tử, Hạ Mộng Kỳ cùng với nữ tiến sĩ Diệp Bạch Chỉ. Bọn hắn đồng hành nguyên nhân rất đơn giản, du ngoạn.

Mấy ngày nay ở chung xuống, Hầu Tử cùng Hạ Mộng Kỳ bao nhiêu quen thuộc đi một tí, tối thiểu nhất nhìn về phía trên là như thế này đấy. Song phương gia trưởng tác hợp, không thể không nói có một ít lực lượng. Mượn Mộc Du xem nhà máy sắp, tại Diệp Bạch Chỉ thôi động xuống, liền quyết định du ngoạn hồ Ngàn Đảo. Mộc Du cùng Diệp Bạch Chỉ lại lần nữa rất vinh hạnh đã trở thành bóng đèn.

Chế dược nhà máy tuyển chỉ kiến nhà máy các loại công việc, Mộc Du toàn bộ đều một tia ý thức ném cho Diệp gia hai cha con, vung tay chưởng quầy làm được cái kia gọi một cái tiêu sái.

Chế dược nhà máy đang tại khởi công bên trong, ngược lại không có cần bao nhiêu phức tạp cơ giới, tăng thêm Diệp gia thực lực, xong việc thời gian định tại một tháng sau, tốc độ làm cho người líu lưỡi.

Đứng tại chế dược nhà máy cửa ra vào các loại:đợi đấy, không đơn giản Diệp Thắng Nho một người, còn có một tinh thần nhấp nháy lão đầu, so về Diệp Thắng Nho niên kỷ nhìn về phía trên muốn đại một ít, trên người có một tia hành y tế thế đặc thù khí chất. Trải qua Diệp Thắng Nho giới thiệu về sau, Mộc Du mới biết được lão nhân này là Diệp Thắng Nho cái kia y học Trung Quốc thánh thủ phụ thân đệ tử, hôm nay là bệnh viện nhân dân viện trưởng.

Bởi vì chế dược nhà máy có chút phương diện không phải quá chuyên nghiệp, mới thỉnh hắn để làm cố vấn đấy. Có thể thỉnh bệnh viện nhân dân viện trưởng cùng đi xem nhà máy, cũng chỉ có Diệp Thắng Nho bực này cấp bậc người có thể hiểu rõ.

Ngược lại là đúng dịp, thật sự là muốn ngủ gật đã có người cho lần lượt gối đầu rồi.

Đang cùng Kim Thiên Phương bắt tay, Mộc Du khách khí nói ra: “Kim viện trưởng kính đã lâu kính đã lâu, cho ngươi trong lúc cấp bách bớt thời giờ đến một chuyến, thật sự là vô cùng cảm kích ah.”

“Mộc Tiểu ca khách khí.” Kim Thiên Phương biết rõ trước mắt người trẻ tuổi này năng lực, Trình gia chịu không nổi sự tình nhưng hắn là sớm có nghe thấy, nào dám khinh thị, theo Diệp Thắng Nho xưng hô, khẽ cười nói: “Những điều này đều là ta phải làm đấy, Diệp gia đối với ta ân trọng như núi, cái này một ít chuyện tính toán cái gì đây này.”

Mộc Du cũng không vòng vo nói thẳng: “Kim đại thúc, ta có một việc muốn nhờ ngươi thoáng một phát.”

“Mộc Tiểu ca có chuyện gì, chỉ để ý nói chính là, có thể làm được ta nhất định đem hết toàn lực.” Kim Thiên Phương nghiêm mặt nói ra, thật không ngờ Mộc Du vừa thấy mặt đã có chuyện muốn chính mình hỗ trợ.

“Ta có một người bạn tại quý bệnh viện đem làm y tá, cũng không biết vì cái gì liên tục ba ngày đều tăng ca, hơn nữa một thêm chính là một cái suốt đêm. Ta tin tưởng quý bệnh viện sắp xếp lớp học là nhân tính hóa đấy, có thể là trong đó có cái gì hiểu lầm, hoặc là ta cái này bằng hữu đắc tội người nào. Hi vọng Kim đại thúc khả năng giúp đỡ bề bộn tra thoáng một phát.” Mộc Du nói ra.

Vốn tưởng rằng sẽ là cái gì thiên chuyện đại sự, lại nguyên lai là việc nhỏ như vậy. Đương nhiên, Kim Thiên Phương vui vẻ có thể trợ giúp đến Mộc Du bên ngoài, còn nhiều thêm một tia rõ ràng tức giận, nói ra: “Vậy mà có chuyện như vậy, ta cái này liền lập tức trở lại điều tra việc này, nhất định cho ngươi một cái thoả mãn trả lời thuyết phục!”

Dứt lời, hỏi Mộc Du cái kia y tá danh tự về sau, liền phải đi. Mộc Du bề bộn ngăn lại nói xem hết trở về cũng tới kịp, Mộc Du tuy nhiên để ý Đổng Viện Viện sự tình, thực sự không đành lòng lão nhân kia tới tới lui lui chịu đựng tàu xe xóc nảy.

Mộc Du cái này vung tay chưởng quầy làm được rất triệt để, dù sao Diệp Thắng Nho nói cái gì hắn đều gật đầu, cũng thật sự là Diệp Thắng Nho làm được quá mức chu đáo. Kim Thiên Phương âm thầm kinh hãi, Diệp Thắng Nho đối với Mộc Du ngẫu lộ ra cung kính, lại để cho hắn rất là ngoài ý muốn. Vốn tưởng rằng người trẻ tuổi kia chỉ là cái nào đó đại gia tộc con trai trưởng mà thôi, xem ra không có đơn giản như vậy. Đương nhiên hắn cũng không biết lần này kiến nhà máy muốn sinh sản:sản xuất là vật gì, Diệp Thắng Nho đối với cái này giữ bí mật.

“Chúng ta những…này lão đầu tử hãy đi về trước rồi, các ngươi đi hồ Ngàn Đảo hảo hảo chơi a!”

Sau khi xem xong, Diệp Thắng Nho cùng Kim Thiên Phương trở về Lâm An.

Hầu Tử dùng tay thọt Mộc Du, hỏi: “Cái kia y tá Đổng Viện Viện là ai à?”

Có thể làm cho Mộc đại hiệp như vậy để bụng, thậm chí không để ý lễ phép vấn đề lần thứ nhất gặp mặt gần đưa ra hỗ trợ thỉnh cầu, cái này rất không giống như là Mộc Du tác phong, cho nên Hầu Tử rất ngạc nhiên.

“Mới quen bằng hữu.”

Mộc Du nói một câu về sau, gặp Hầu Tử ánh mắt sáng lên liền biết rõ tiểu tử này đánh vỡ nồi đất hỏi cuối cùng tính tình đi lên, đuổi nói gấp: “Lại bát quái lời mà nói…, ta không ngại suy nghĩ Hạ Mộng Kỳ bát quái bát quái ngươi đại học thời kì chuyện đó xảy ra.”

Hầu Tử lập tức mặt trắng hơn quả cà bình thường ỉu xìu xuống dưới.

Ngàn đảo đủ loại phong cảnh, sóng xanh mênh mông, cảng tĩnh mịch, hồ nước thanh tịnh. Cây rừng tươi tốt, trước mắt xanh lá mạ, suối Cốc Phong Nham, hoà lẫn, ngư dược ngàn đảo, dưới hồ kim tháp.

Hồ Ngàn Đảo với tư cách cả nước tính ra bên trên phong cảnh khu, du ngoạn bắt đầu tất nhiên là thú vị.

Bởi vì thời gian đã chậm, bốn người liền quyết định nghỉ đêm ngàn đảo, tìm một nhà nhìn về phía trên rất sạch sẽ khách sạn ở đây, đúng là gặp phải hồ Ngàn Đảo, có khác cảnh trí.

Còn lại ba người đều bị khách sạn sau đích cảnh trí hấp dẫn, Mộc Du không tâm tư nhìn, ngược lại là bị khách sạn cách đó không xa một đám vây tại một chỗ người cho hấp dẫn.

Lại nguyên lai là một cái ngư dân vớt đến một đầu màu vàng cá chép, ước chừng mười cân chi trọng lượng. Màu vàng cá chép vốn là khó gặp chi vật, chớ nói chi là còn lớn như vậy, cho nên dẫn một đám người vây xem.

Một cái quần áo ngăn nắp nam tử nhìn xem trong giỏ cá màu vàng cá chép lộ ra đồ tham ăn ánh mắt, đối với ngư dân nói ra: “Con cá này bao nhiêu tiền bán?”

Quanh năm gió thổi dầm mưa ánh nắng phơi nắng ngăm đen làn da là ngư dân nhất chiêu bài đặc điểm, lộ ra một cái thuần phác dáng tươi cười, dùng không thế nào tiêu chuẩn tiếng phổ thông nói ra: “Lão bản ngươi khác người giá a, cái này màu vàng cá chép ta cũng là lần đầu tiên đánh tới.”

Ngư dân trên mặt hơi có vẻ khó xử, nói ra: “Lão bản, cái này. . . Không ngớt cái giá này. Bình thường mười cân lớn lý, đều được bốn năm trăm.”

Nam tử kia cũng không nói nhảm, lại lấy ra ba trương, nói ra: “Lại thêm 300. Hiện tại ngư dân cũng càng ngày càng tham lam rồi, lấy trước kia chủng (trồng) chất phác đi đâu rồi.”

Bị chỉ tham lam, ngư dân có chút kích động, nói xong liền từ nam tử trong tay túm lấy sọt cá, khí nói nói: “Đây là màu vàng cá chép, cũng không phải bình thường lớn lý. Lần trước Vương lão đầu đánh một đầu mới ba cân nặng, gần bán đi 2000 roài.”

Sọt cá đều là trúc chế đấy, có chút phân nhánh đi ra một ít trúc đâm, như vậy một đoạt, đúng lúc là tại nam tử kia trên tay kéo ra khỏi một đường vết rách. Nam tử lập tức giận dữ, một cước chính là hướng phía ngư dân đạp tới. Lỗ hổng mắng to: “Cho mặt cái thứ không biết xấu hổ, ta đây cho ngươi tiền mua đã xem như cho mặt mũi ngươi rồi! Biết rõ ta đây là ai không, Ngư Nghiệp Cục đấy, vừa vặn quản các ngươi cái này một khối! Từ ngày mai trở đi, ngươi gần không tiếp tục kinh doanh a, đánh cá đánh ngươi ư cá!”

Bị một cước đạp ngồi ở trên boong thuyền ngư dân, nghe nói như thế, sắc mặt lập tức bối rối lên, vội vàng khởi để giải thích: “Lão bản, ta không phải cố ý đấy, là con cá này cái sọt bên trên trúc đâm. Ta. . . Ta. . . Ta gần 800 bán ngài còn không được sao?”

Ăn cơm gia hỏa ném đi, cả nhà đã có thể đều đã xong!

“Đã muộn! Ngươi coi như là hiện tại miễn phí tặng ta, ta đều đừng (không được) rồi!”

Nam tử kia giận dữ, nổi trận lôi đình. Trúc đâm đâm vào lòng bàn tay, huyết còn giữ, lại đau đớn, tuy nhiên miệng vết thương không lớn, lại cũng không dám nhổ.

“Làm quan thực rất giỏi!”

Đúng lúc này trong đám người đi ra một người tuổi còn trẻ, không lạnh không nhạt nói một câu, nhắc tới chân liền hướng phía cái này Ngư Nghiệp Cục gia hỏa đạp tới. Lực lượng rất lớn, lớn đến trực tiếp đem nam tử này đá bay lên, phù phù lọt vào trong hồ.

Vây quanh người xem náo nhiệt thoáng cái liền tản ra một cái vòng lớn, ai không muốn cùng người này đứng tương đối gần.

“Đại thúc, ngươi cái này màu vàng cá chép, một vạn khối bán ta thế nào?” Mộc Du lại là nhìn thoáng qua cái kia màu vàng cá chép, xác định không thể nghi ngờ, hỏi.

“Cái này. . .”

Nghe được có người nguyện ý ra một vạn khối mua cá, đại thúc tất nhiên là cao hứng, nhưng là bây giờ cái kia Ngư Nghiệp Cục người còn trong nước phịch lắm.

“Đại thúc đừng sợ, cái này cặn bã để cho:đợi chút nữa tự sẽ có người tới thu thập hắn. Một vạn khối ta lập tức đi ngay đưa cho ngươi, ngươi chờ, ai mua ngươi có thể cũng không thể bán nha.”

Nói xong, lợi dụng lấy tốc độ nhanh nhất hướng xe của mình chạy tới, trên người cũng không nhiều như vậy tiền mặt, trong xe trong bọc có.

Cầm tiền trở lại bên hồ, cái kia Ngư Nghiệp Cục gia hỏa đã dậy rồi nước, lúc này càng phát ra nổi trận lôi đình, tại chỉ vào ngư dân mắng to. Gặp Mộc Du trở về rồi, càng là gầm lên: “Má…, tiểu tử ngươi thật đúng là dám rồi trở về! Mày dám đánh ta, ngươi. . .”

Lời nói còn chưa nói lời nói, lại bị Mộc Du cho tới trong hồ. Lần này là dùng tay, như nhấc lên con gà con tử y hệt ném đi đi vào.

Chung quanh mọi người xem ngây người, có bạo lực như vậy ẩu đả quan viên chính phủ đó a! Quá. . . Hả giận đi à nha!

“Đại thúc, đây là một vạn khối, ngươi cầm.”

Mộc Du đem tiền cho có chút thất thần ngư dân, nói tiếp: “Đại thúc, ngươi có thể hay không mang ta đi đánh tới cái này màu vàng cá chép địa phương nhìn xem?”

Đọc Truyện Chí Tôn Võ Thần Hệ Thống

“Phong gia tất cả mọi người nghe lệnh, lập xuống thiên đạo lời thề, lập tức rời đi!” Phong Như Ý hạ lệnh.

Phong gia những người còn lại mặc dù bi phẫn, nhưng là đến một lần gia chủ có lệnh, mà đến không có người nguyện ý không không chịu chết, kết quả là nguyên một đám Phong gia võ giả lập xuống lời thề sau rời đi.

Đương nhiên cũng có một bộ phận không nguyện ý rời đi, muốn cùng Phong Như Ý cùng tiến cùng lui.

“Các ngươi đây là làm gì?” Phong Như Ý nhìn xem lưu SoMgD lại mấy tên Phong gia võ giả, có chút bất đắc dĩ nói.

“Gia chủ không cần nhiều lời, chết một lần mà thôi!”

Nói chuyện là một lão giả, Luân Hải cảnh tu vi, bản thân liền thọ nguyên không nhiều, không nguyện ý sống tạm.

“Nói hay lắm, chết một lần mà thôi, ta đi trước một bước!” Một tên khác lão giả chân khí trong cơ thể cổ động ở giữa, chấn vỡ tâm mạch của mình tự sát mà chết.

Còn dư lại Phong gia võ giả thấy thế, liếc nhau, cười nhạt một tiếng, lần lượt tự sát mà chết.

“Ai . . .” Thấy cảnh này, Vương Lân khẽ thở dài một cái, cũng không biết mình phải chăng làm qua, dù sao mấy người kia khẳng khái chịu chết, để cho Vương Lân có chút không đành lòng.

“Vương sư huynh, kỳ thật ngươi không cần áy náy, nếu như không phải ngươi đủ mạnh, chỉ sợ hôm nay tự sát người, chính là ngươi Vương gia đệ tử!” Từ Lương tựa hồ nhìn ra Vương Lân tâm tư, mở miệng an ủi.

Vương Lân nghe vậy, tâm thần chấn động, điểm này lòng thương hại rất nhanh liền biến mất.

Đúng vậy a, nếu như không phải mình đủ mạnh, chết cũng không phải là Phong gia người, mà là hắn Vương gia đệ tử.

Thế giới của võ giả, là một cái nhược nhục cường thực thế giới, ngươi không giết người khác, người khác liền sẽ giết ngươi, Vương Lân không có lựa chọn khác, hắn có thể làm chính là tận chính mình năng lực lớn nhất, bảo hộ giá trị được bản thân bảo hộ người mà thôi.

“Ba người các ngươi giúp đỡ chút, đem Phong gia tất cả tài phú bắt lại cho ta!” Vương Lân cười nhạt một tiếng, lập tức bay vào Phong gia trong phủ đệ.

Trên đường đi, Vương Lân gặp được một mảnh dược viên, trồng một mảnh dược liệu, bị Vương Lân tiện tay lấy đi.

Từ Lương ba người liếc nhau, chỉ có thể cùng lên, giúp Vương Lân cùng một chỗ vơ vét Phong gia tài phú.

Rất nhanh Vương Lân liền tìm được Phong gia phòng bảo tàng, phá tan cấm chế về sau, Vương Lân không khỏi nhe răng cười một tiếng, bởi vì tốt quá nhiều thứ.

Ngoại trừ nhóm lớn bạch ngân bên ngoài, còn có các loại dược liệu, còn có đủ loại vật liệu luyện khí, thần binh lợi khí cùng đủ loại đan dược.

Đây đều là Phong gia trên trăm năm tích lũy được tài phú, giá trị mấy ngàn vạn lượng bạch ngân, Vương Lân càng là phát hiện trên trăm miếng Linh tệ, bị trân trọng đặt ở trong hộp ngọc.

Đây là Phong gia lão tổ lưu lại, Phong gia người chỉ có tại đệ tử thiên tài tại đột phá đặc thù cảnh giới lúc, mới có cơ hội sử dụng trân bảo, lúc này lại tiện nghi Vương Lân.

Đem những vật này thu hồi về sau, Vương Lân lại là thôi động Như Ý thần binh, không ngừng phách trảm tại phòng bảo tàng trên vách tường, đem phá toái vách tường thu hồi.

Kiến tạo phòng bảo tàng vật liệu, cũng là trân quý vật liệu luyện khí, Vương Lân đương nhiên sẽ không vứt bỏ, không có cách nào hắn hiện tại nghèo rớt mồng tơi a, thiếu hệ thống hơn 100 vạn điểm tích lũy, nhất định phải nhanh trả hết nợ a!

Cái này tướng ăn cũng quá khó nhìn a? Nhất định chính là cá diếc sang sông a!

Một đám xem náo nhiệt võ giả thấy thế, toàn bộ đều trợn tròn mắt, cảm thấy Vương Lân cử chỉ này, phát rồ, cướp sạch như thế sạch sẽ.

Một chút còn muốn các loại Vương Lân sau khi rời đi, húp miếng canh võ giả trực tiếp mất tưởng niệm.

“Còn chờ cái gì nữa, kiến tạo Phong gia phủ đệ vật liệu cũng cho ta tháo ra, những vật này đều rất đáng tiền!” Vương Lân trừng ngẩn người Từ Lương ba người một chút, khó chịu quát.

Ba người nghe vậy, cũng là dở khóc dở cười, lần thứ nhất nhìn thấy Vương Lân lấy chúng bất đồng một mặt.

Bất quá ba người vẫn là rất thức thời phối hợp với Vương Lân, đem Phong gia trong trong ngoài ngoài cướp sạch không còn, cho dù là gạch đều bị hủy đi xuống dưới.

Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ!

Một đám võ giả trong lòng giận sợ, quả thực khó có thể tin, một người hội phát rồ đến nước này, dùng những nơi đi qua, không có một ngọn cỏ để hình dung đều không đủ!

“Vương sư huynh, ngươi thiếu tiền như vậy?” Từ Lương cuối cùng thật sự là ngượng ngùng, đỏ mặt hỏi.

“Ngươi có tiền, nếu không đưa ta một chút?” Vương Lân phiết Từ Lương một cái nói.

Từ Lương lông mày nhảy một cái, theo bản năng che không gian của mình nạp khí, vẻ mặt đau khổ nói, “Vương huynh, ta rất nghèo, nghèo liền đồ lót cũng mua không nổi a!”

Từ Lương nói xong, không chút do dự liền xông ra ngoài, tiếp tục đào sâu ba thước vơ vét.

Làm Phong gia bên trong lại có hay không một kiện đáng tiền đồ vật về sau, Vương Lân phủi tay, hài lòng mang theo Từ Lương ba người nghênh ngang rời đi, lưu lại trố mắt nhìn nhau đông đảo võ giả.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Thú Thần Tu Tiên I trên website Psc.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!