Viet Nam

ĐĂNG KÝ TRỰC TUYẾN


TRA TỪ ĐIỂN ĐA NGỮ


TƯ VẤN TRỰC TUYẾN

Tư vấn 01
Chat với nhân viên tư vấn online 
Tư vấn 02
Chat với nhân viên tư vấn online
Tư vấn 03
Chat với nhân viên tư vấn online

LƯỢT TRUY CẬP

Số lần xem bài viết : 3251653

SỐ KHÁCH ĐANG XEM

Hiện có 18 khách Trực tuyến

LIÊN KẾT WEBSITE



Phở – Đặc sản Hà Nội

Email In

Nguồn gốc của Phở?

Một giả thuyết cho rằng: tên Phở được mượn từ“feu” (tiếng Pháp nghĩa là lửa) trong cụm từ chỉ món ăn “pot-au-feu ”được đưa vào Việt Nam trong giai đoạn Pháp chiếm đóng.

 

Một giả thuyết khác lại cho rằng một đầu bếpcó tài năng ở thành phố NamĐịnh đã sáng tạo ra phở. Ông đã 2 nguyên liệu chính là bánh phở(nguồn gốc Việt Nam) và những lát thịt bò (nguồn gốc từ Pháp) rồithêm vào một số gia vị

Thuyết thứ ba cho rằng làng Vân Cù thuộc tỉnhNam Định chính là nơi khai sinh ra phở.Những người dân làng nghèo túngđã sáng tạo ra phở và đi bán rong ở Hà Nội, cách Nam Định khoảng100 cây số.

Làng Vân Cù trở lên gắn bó mật thiết nhất vớiphở khi nào?

Vân Cù là làng duy nhất ở Việt Nam nơi những người họ Cồ, có nghĩalà “Lớn”. Có lẽ truyền thống này bắt nguồn từ khi vua Đinh Tiên Hoàng (924-979)đặt tên nứơc là Đại Cồ Việt (có nghĩa là nước Việt Lớn). Người làng Vân Cùkhông biết ai là người sáng tạo ra phở. Họ chỉ biết vào năm 1925 và ông Vặn làngười đầu tiên trong làng ra Hà Nội mở quán bán phở ở phố hang hành.

Nhiều nhà văn sành ăn đã mô tả mùi vị phở và nhữngcách tốt nhất để thưởng thức phở. Họ nhất trí rằng người sành phở khi ăn chỉkhuyâý nhẹ bánh phở rồi húp một thìa đầy thứ nước dùng ngọt đậm.

Người theo chủ nghĩa thuần túy rất phản đối cách ănhiện nay như: cho thêm tương ớt, dấm, tỏi vào phở. Theo họ, cứ phải là nước dùngnguyên chất để thưởng thức mùi vị của nó.

Phở Hà Nội có mùi vị gì khác biệt?

Phở là món ăn độc đáo của người Việt Nam, món ngon này thích hợp cho bữasang cũng như bữa tối, phở Hà Nội có mùi vị độc đáo riêng do nước dùng trong vàbánh phở mới. Các đặc điểm đó giúp phân biệt phở Hà Nội với phở bán ở các nơikhác.

Người nước ngoài thích ăn phở, phở bò cũng như phở gà,đăc biệt là du khách Nhật, một số người gọi một lúc hai hoặc ba bát.

Những loại phở nào phổ biến nhất

Có ba món phở chính:

  + Phở nước:Cho bánh phở, thịt, rau thơm và gia vị vào một cái bát ôtô rồi chan ngập nước dùngnóng lên.

 + Phở xào: Xàobánh phở cùng thịt và rau thơm.

  + Phở áp chảo:Xào bánh phở trong mỡ nóng tới khi bánh phở trở lên nâu giòn, rồi thêm gia vị.

 Trong ba loạiphở trên thì phở nườc là phổ biến hơn cả. Phở nước gồm có: Phở Bò, phở Gà, phởTim gan. Tuy nhiên, người sành điệu chỉ ăn phở chuộng nhất phở Bò, thứ đến làphở gà và không chấp nhận những loại phở khác.

Tại sao tên các loại phở nước lại bắt nguồntừ các cách chuẩn bị thịt?

Với phở Bò chín, thịt bò được luộc kĩ sau đó treo lêncho nguội và ráo nước, rồi cắt thành những lát mỏng. Mỡ thịt bò được chia thànhnhiều loại khác nhau. Những miếng nạm mạng lại hương vị đặc trưng của phở bò.

Tuy nhiên, ngày nay người ta thường ăn phở bò tái. Vớiphở bò tái, bỏ phần mỡ và gân từ những miếng thịt bò nạc ngon và thái thành từnglát mỏng có kích cỡ bằng một đồng tiền xu. Nhón các lát thịt vào muôi rồi dungmột ít nước dùng trong nồi, giữ muôi ngập xâm xấp trong nước dung khoảng vài giâytới thì miếng thịt sẫm màu lại và hơi quăn lên. Chú ý không để nứoc dung trànthêm vào muôi và nó sẽ làm giảm vị ngọt của nước thịt bò. Đổ thịt tái lên trênbánh phở trong bát, thêm rau thơm và  giavị. Chan nước dùng vào bát là có được bát phở bò tái.

Nên thưởng thức phở như thế nào?

Phở chỉ ngon khi được ăn trong bát sứ chứ không phải làbát thủy tinh hay  bát nhựa. Bát đựng phởkhông được quá to hay quá nhỏ. Nếu bát quá nhỏ, nước dùng sẽ chóng nguôi và khôngcó dủ chỗ để thit, rau thơm và gia vị. Nếu bát to quá thì chưa ăn hết một bát bạnđã thấy chán vì phở chỉ là một món ăn nhẹ hoặc món ăn thêm.

Khi ăn phở, một tay cầm đũa còn tay kia cầm thìa. Dùngđũa tre là thích hợp nhất vì nó giản dị và không bị trơn khi gắp bánh phở.  Bàn ăn phở cần hơi thấp so với bình thường đểnước dùng không vương vào quần áo bạn khi cúi xuống gắp sợi bánh phở lên ăn.

Trông bạn sẽ rất kỳ cục nếu bạn uống bia hoăc trà đákhi ăn phở. Tuy nhiên, bạn nhấm nháp một chén cuốc lủi để bát phở thêm ngon thìcó thể  chấp nhận được. Nhưng thường thìkhông dùng đồ uống hoặc các đồ ăn khác khi ăn phở, ăn như vậy mới càng thấy phởngon.

Điều gì khiến phở trở thành món ăn thông dụngnhư thế?

Người Việt Nam thích nhiều nước dùng hoặc nướccanh vì họ sống ở một nước khí hậu nóng. Phở làm thỏa mãn nhu cầu này. Hơn nữa,phở rất hợp với khẩu vị của người Việt Nam bởi nó là món ăn được nấu một cáchkhéo léo từ gạo, xương, thịt, các loại rau và gia vị. Người đầu bếp làm bánhphở từ gạo và dùng nước dùng nấu từ xương. Thực khách thấy phù hợp với túi tiềnvà thuận tiện vì có thể ăn sáng, ăn trưa, ăn tối hay là ăn quà. Cả già lẫn trẻ đềuthích ăn phở.

Xuất xứ của “Phở Thìn”?

Trong “phở Thìn Bờ Hồ” có nghĩa là “quán phở của ôngThìn gần Hồ Hoàn Kiếm ở trung tâm Hà Nội.  Đầu bếp Thìn kểcho chúng tôi.

Năm 1955, tôi mở quán phở nhỏ đầu tiên ở phố Đinh TiênHoàng. Bây giờ, có bốn quán phở nằm rải rác cùng mang tên tôi. Đó là một câuchuyện dài.

Năm 1949, tôi chuyển ra Hà Nội để tránh đi lính cho quânđội Pháp. Thật may mắn, anh họ tôi lúc đó có một quán phở ở phố Trần Xuân Soạnvà đã dạy tôi nghề này. Tôi trở thành một người bán phở rong khắp các phố phườngHà Nội. Năm 1955, tôi thuê chỗ này để mở quán phở riêng.

Một số người nghĩ rằng nấu phở rất đơn giản. Họ bắtđầu với vài cân thịt bò, bánh phở, một cái nồi nhỏ, một cái bếp ga, nhưng họchẳng biết gì về những phức tạp đằng sau một bát phở ngon. Phở của họ chỉ cócái tốt là làm cho họ no bụng mà thôi.

Một bát phở ngon thực sự đòi hỏi nhiều hơn thế. Cần cóthịt của ít nhất là năm hoặc sáu bộ phận của con bò: thịt lườn để làm phở tái(nấu vừa chín tới), thịt mông để làm phở chin (nấu chín kĩ), thịt vai để làm phởtái gầu (cả thịt tái và thịt chín, và phần thịt chin có những vân mỡ), phần bắpđùi thì làm phở tái nạm (cả thịt tái và thịt chin, thịt chin có lẫn một chút mỡ).Cũng cần phải thái và rửa thịt đúng cách. Nếu muốn có một nồi nước dung ngon thìphải sử dụng đúng tỉ lệ các loại xương khác nhau, sau đó cho muối và nước mắm vàothật đúng lúc.

Tôi có chín người con. Năm người đã theo nghề của tôi.Chúng mở các quán Phở Thìn Bờ Hồ riêng ở năm phố khác nhau nhưng chất lượng vàgiá cả thì như nhau. Bát phở đựng cũng đặc biệt. Miệng rộng hơn còn trôn bát thìbé hơn những loại bát phở hiệu phở khác.

Một bát phở đã kết nối các cựu chiến binhcủa hai phía đối lập trong cuộc chiến tranh Việt Nam như thế nào?

Đây là trải nghiệm cá nhân của Bà Lady Borton, biên tậpviên kỳ cựu của tạp chí Vietnam Cultural Window.

Ông ấy là một nguời Mỹ vạm vỡ, cao lớn và mập mạp, bộrâu lốm đốm bạc. Ông đứng như bất động và không thể sang đường được.

Tôi nắm tay ông đáy và dẫn ông ấy đi như dắt một đứatrẻ trong dòng xe cọ nườm nượp đó.

Tôi gọi hai bát phở gà dẫn Tom đi qua một người phụ nữngồi phía sau nồi nước dùng bốc hơi nghi ngút. Tom và tôi bước vào trong ánhsáng dìu dịu của một quán phở bên cạnh.

Nhiều năm qua, tôi cùng nhiều cựu chiến binh Mỹ vượt lênnỗi sợ hãi đẻ trở lại Việt Nam.Phản ứng của tất cả chúng tôi xuất phát từ xúc cảm: sợ hãi và chạy trốn là haibản năng cơ bản.

Tom co chân lại và ngôi lên chiếc ghế thấp đến nỗi đầugối của ông gần chạm vào cằm. Ông xoay xoay nghịch chiếc đồng hồ deo tay. Rồi dánmắt nhìn nguời đàn ông trung niên ngồi đối diện với chúng tôi.

“Ông ta bao nhiêu tuổi?” người đàn ông ngồi cùng bàn hỏitôi bằng tiếng Việt và hất đầu về phía Tom. Tóc ông ta đã điểm bạc, khuôn mặt rámnắng với đôi tay lao động.

“Năm mươi lăm,” Tôi trả lời thay Tom.

“Cùng tuổi với tôi!” người đàn ông nói bằng tiếng anh.

“Hai người bằng tuổi nhau” tôi dịch cho Tom.

“À,” Tom nói, và nở nụ cười cảnh giác.

“Tom là cựu chiến binh trong cuộc chiến tranh của Mỹ”.

“Giống nhau, giống nhau!” Đức nói. Và một lần nữa, ônglại vươn người qua bàn và nắm lấy tay Tom: “Giống nhau, giống nhau!”

“Hai người đều là cựu chiến binh,” Tôi dịch.

“Ồ!” Tom nói. Nụ cười e thẹn tắt lịm và miệng của Tomhơi giật giật. Nhưng Đức vẫn nắm lấy tay Tom. Đức nở nụ cười rất tươi. Thế làTom cũng toét miệng cười.

“Rất hân hạnh được gặp ông,” Tom nói bằng tiếng Anh.

Câu chuyện giữa hai người trao đổi qua lại với những từ“Trung đoàn”, “đại đội”, “trung đội”. Tôi đã học những từ đó ở tiếng Việt nhưngchưa bao giờ thực sự hiểu nghĩa của chúng cả ở trong tiếng anh lẫn tiếng Việt.

Sau đó, Tom và tôi rời quán phở. Nhưng trước khi đi,Tom nắm chặt tay Đức trong hai bàn tay cảu mình. Hai người cúi chào nhau rồisau đó Tom và tôi bước ra phố.

Không để ý gì đến tôi, Tom bước chân xuống lề đường. Ôngsải những bước dài như một cựu chiến binh Hà Nội vào dòng xe cộ nườm nượp.

 Các nhà vănViệt Namnói gì về Phở?

Thạch Lam (1909-1942)cho rằng phở là một đặc sản của HàNội. Ông viết: “Có nhiều quán phở trên khắp đất nước, nhưng phở Hà Nội là ngonnhất. Một bát phở ngon phải có nước dung thơm mà trong, sợi phở mềm nhưng khôngvụn, phải đúng loại rau thơm, gia vị cùng với chanh, ớt, hành.”

Nguyễn Tuân (1910-1987) lại biến phở thành một truyệnlãng mạn:

“Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm,trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Hình như không ai nỡ từ chối mộtngười quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòngthành theo với bầu bạn vì nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cáichỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩ thâm thúy, dù là xuân, hạ, thu, đông. Dùngnhững hình ảnh bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi cho không gì nên thơbằng cái hình ảnh một bếp lửa hang phở bến ô tô nhiều hành khách vây quanh chờ đợibát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ đang thú đời.”

Người nước ngoài nói gì về phở?

Theo  DidierCorlou, bếp trưởng khách sạn Sofitel Motropole Hà Nội, nếu bạn đến Việt Nam mà chưa thưởng thức món phở thìbạn chưa thực sự trải nghiệm phong vị ẩm thực của đất nước này.

“Phở là một trong những lý do khiến tôi ở lại Việt Namtrong mười bốn năm qua”. Corlou nói khi mô tả về món ăn bình dân này khi đượcbày bán trên hầu hết các con phố. Corlou thích phở đến nỗi ông và những ngườibạn Pháp khác đã thuyết phục Đại sứ Fre’de’ric Baron của Liên minh châu Âu tổchức một cuộc hội thảo về món ăn này. “Phở: Di sản Việt Nam” đã thu hút sự tham gia của các nhà nghiêncứu văn hóa, nhà thơ và những nhà chuyên gia ẩm thực Việt Nam.

Tác giả AlainGuilemin viết một bài báo ngắn có tên “Lịch sử của phở Việt Nam” đã được dịch sang tiếng Việt.

Một số người tin tưởng rẳng phở là món ăn vô cùng hấpdẫn vì nhiều ý nghĩa. “Tôi vẫn ăn phở tại một quán ăn gần phố Cửa Bắc”, Corlounói: “Đó là nơi tôi gặp vợ tôi”.


Phở – A Specialty of Hà Nội

Where does phở come from?

One theory is that the name “phở” was borrowed fromthe French word “feu” (fire) as used in “pot-au-feu”, a dish introduce duringthe French occupation of Việt Nam.

Another theory attributes the invention of phở to atalent cook in NamĐịnh city, Việt Nam’s larget colinal textile center,which had many moreVietnamese laborers. To ensure its appeal, he used rice noodles (Vietnamese)and slivers pf beef (French) as his tow ingredients and then added some axtras.

The third theory points to Vân Cù Village in Nam Định Province as thebirthplace. According to this thery, impoverished villager invented phở andpeddled their about hundred kilometers away in Hà Nội.

How did Vân Cù become the village most associatedwith phở?

Vân Cù is once only Vietnamese village where residentselling phở all have the same family name, Cồ, which means “great”. Thetradition may have begun when  Kinh ĐinhTiên Hoàng (927-947) named the country Đại Cồ Việt (Great Việt). However Vân Cùvillagers do not know who creat phở. They only know that in 1925 a villagernamed Vặn became the first person to move Hà Nội and open a phở stall. He choseHàng Hành.

Numerous gourmet writes have described the taste ò phởand the best ways to enjoy it. They agree that a phở connoisseur first lightstirs the noodles, then drinks a mounthful ò the sweet broth. Purists view withdisdain the comtemporary practice of adding chili sauce, vinegar, and garlic.They insist the broth should be enjoyed for its own taste.

What is the distinctive taste of Hà Nội phở?

Phở is suop original to our people and a deliciousdish eaten in both the morning and evening. Hà Nội phở has an extraordinarytaste arising from its clear broth anh fresh noodles; these qualitiesdistinguish it from phở served elsewhere.

Foreigners love phở, whether beef or chiken. Japanesetourists are great enthusiasts; some of them order tow or three bowls in a row.

What are the most popular kinds of phở?

There are three main phở dishes:

+ Put phở noodles, meat, herbs, and spices in a bigbowl and pour hot broth into it to submerge the contents, and you will have phởnước.

+ Stir-fry phở noodles with meat and herbs, and youhave phở xào.

+ Fry phở noodles in hot fat unit thay become brownand crisp and then add spices, and you will have phở áp chảo.

Phở nước is the most popular dish of the three.However, connoisseurs stick to beef phở and are prepared to tolerate chickenphở but nothing less.

Why do ways of preparing the meat for phở nướcdefine its different types?

For phở bò chin, the beef is the well boiled, hung tocool and dry, and then cut into thin clices. Beef fat is classified intodifferent types. The viens of fat give beef phở its distanct flavour.

However, these day people often eat phở  bò tái. For phở bò tái, remove the fat andtendon from a good piece of lean beef and cut it in to thin clices the size ofa coin. Place several slices  in a ladleand then scoop some boiling broth from the cooking pot with the ladle. Hold theladle semi-submerged in the broth for a few seconds until the meat turns dảkand shrinks slightly. Be careful not to let more broth into the ladle sincethat will dilute the juice. Set the half-cooked meat on top of the phở noodlesin the bowl . Add herb and spices. Pour hot broth into the bowl, and the phở bòtái is ready.

How should one enjoy a bowl of phở?

Phở only taste good if eaten out of a china bowl, not a glass plastic once. The bowlshould neither be too big nor too small. If it is too small, the broth willcool very fast and trere will not be enough space for the meat, herbs, andspice. If the bowl is too large, then you may lose your appetite before youfinish, for phở is only meant to to a light meal ỏ side dish.

When eating phở, use a pải of chopsticks with oncehand and a spoon with the other. Bamboo chopsticks are the most suitablebecause they are simple and not too splippery for clipping  the noodles. A phở table should be a littlelower than Normanso that the broth will not drip onto your clothes when you bend down to liftthe long phở noodles to your mouth.

You would look odd if you drank beer or cold tea whileeating phở. However, you may be tolerated if you try to increase your phởappetite with a small cup of Vietnamese rice moonshine. Nevertheless, the Normal practice is not to have drinks or any other foodwhile eating phở - you’ll enjoy it all the more that way.

What makes phở such a popular dish?

The Vietnamese like a lot of broth or soup becausethey live in a hot country. Phở satisfies this need. In addition, phở appealsto our taste since it is skillfully cooked from rice, bones, maet, vegetables,and spices. Chefs make their noodles from rice and use the bones for broth.Diners find phở affordable and convenient because they can eat it forbreakfast, lunch, dinner, or for a snack. Yuong and old both enjoy phở.

Where does the name “phở Thìn” come from?

(In Vietnamese, “Phở Thìn Bờ Hồ” means “Mr. Thìn’s Phởrestaurant near the Lake of the Returned Swordin central Ha Noi.” Chef Thin tells us the story).

I opened my first small Phở restaurant on DinhTien Hoang Street in 1955. Now, four phở restaurants elsewhere in Ha Noi alsocarry my name. It’s a long story.

In 1949, I came to Ha noi to avoid mobilization forthe French Army. Fortunately, my cousin had a phở restaurant on TranXuan Soan Streetand taughtme the craft. I became a phởpeddler roaming the street of Ha Noi. In 1955, I rented this space for my ownphở stall.

Some people think preparing phở is simple. But theyhave no idea about the intricacies behind a tasty bowl of phở. Their phở isonly good for fillingthe stormach.

A bowl of  realphở requires much more. You need meat from at least five or six different partsof the cow: flank for tái (medium - done), haunch for chin (well - done),shoulder for tái gầu (a mixture of medium and well – done beef, where the well– done beef has veins of fat), thigh for tái nạm (a mixture of medium and well-  done beef, where the well – done beefis dotted with fat). You must cut and clean the meat the right way. If you wanta tasty broth, you must you  the correctproportion of different kind of bones and then add salt and fish sauce at justthe right times.

I have nine children. Five of them followed in myfootsteps. They run their own Phở Thìn Bờ Hồ restaurants with the same qualityand price in five different streets. Our bowl is unique. Its rim is wider andits base is narrower than those used at the other phở restaurants.

How did a bowl of phở connect veterans from oppositesides of the American War?

Here is a personal account by Lady Borton, ssenioreditor of VietnamCultural Window magazine.

He was a burly American, tall and stout, with atrace of gray in his beard. Immoobilized, he cuold’t cross the street.

I took his hàd and led him like a child into the midstof the traffic.

I was thinking to myself: In the United States, we have a saying:“Chiken soup cures all”.

Requesting tow bowl of phở gà, I ushere Tom past awoman seated behind a steaming vat of broth. With that, Tom and I entered thesubdued light of a neighborhood phở stall.

Over the years, I’ve accompanied many American veterans through the cold sweats ofretunring to Việt Nam.Each of their stories is different, yet in many ways each story is the same.

Folding his legs , Tom sat on a bench so low that hisknees spiked toward his chin. He toyed with his wristwatch. He eyed themiddle-aged man sitting across from us.

“ How old is he?” our tablemate asked me in Vietnamese,nodding toward Tom. The man had a sprinkling of gray hair, a sun-darkened face,and a laborer’s hands”.

“Fifty – five,” I said of Tom.

“Same as me! The man said in Vietnamese. His name Đức.Reaching across the table, Đức grasped Tom’s hand.

“Same, same!” he said English.

“You’re the same age,” I interpreted for Tom.

“Ah,” Tom said. His smile was wary.

“Tom’s a veteran of the American War,” I said.

“Same, same!” said Đức. Once again, he reached acrossthe table and grasped Tom’s hand. “Same! Same!”…

“you’re both veterans,” I interpreted.

“Oh!”Tom said. The faint smile waned; his muothtwitched. But Đức still had hold of Tom’s hand. Đức’s smile was broad. Tombroke into a grin.

“Pleased to meet you.” Tom said in English.

The conversion between the tow men went back and forthwith words – “rediment”, “company”, “platoon” – I’ve learned in Vietnamese but have never understood in either language. Soon,Tom and I took our leave, but before we did, Tom grasped Đức’s hands is both ofhis. The tow men bowed, and then Tom and I moved out onto the street.

Paying no attention to me, Tom stepped off the curb.He strode like a Hà Nội veteran into the swiring traffic.

What do Vietnamese writes have to say abuot phở?

Thạch Lam (1909-1942) cóniders phở a specialty of HàNội. “There are phở restaurants around the country, but Hà Nội’s phở is thebest,” he wrote. “A good bowl off phở must have tasty yet clear broth, supplebut not crumbly noodles, the herbs and spices, and lemon, chili, and onion.”

Nguyễn Tuân (1910-1987) turned phở into a romance:

“You will always have a good appetite whenever you eatphở, whenever you eat phở, whether in the morning, at noon, in the afternoon,or in the evening. No one has the courage to say ‘no’ to a friend’s invitationto go out for phở. Since phở is treat his friends. You can always dẻivepersonal meaning from phở, whether you’re eating it in spring, summer, autumn,or winter. Nothing is more poetic than the scene of the phở fire-stove inwintertime. Custommers hunker around it, their shoulders shrinking as they rockon their feet to keep warm”.

11. What doforeigners have to say about phở?

According to chè Didier Corlou of Sofitel MetropoleHanoi, if you visit Viet Nam and don’ttry phở, then you haven’t really experienced the country’s cusine.

“Phở is one of reasons I’ve remained in VietNam for fourteen years”, says Corlou,referring to the popular soup found on almost every street. Corlou is so fondof phở that he and other French advocates persuaded Ambassador Fre’de’ric Baronof the European  Union to organize a wordshop on the populardish. “Patrimoine du Vietnam: le phở” (Phở: Vietnammese Heritage) drew culturalresearchers, poets, and Vietnameseculinary experts.

Author Alain Guillemin wrote a short paper, “TheHistory of Vietnamese Phở,” which has been translated into Vietnamese.

Some believe phở is irresistible on many levels. “Istill eat phở at a restaurant near CửaBắc Street,” Corlou says. “That’s where I met mywife!”

 

 
>> Trang chủ Tin tức Văn hóa Văn hoá Việt Nam Phở – Đặc sản Hà Nội